Nhìn con lưu lạc giữa trần
ai
Đất cháy từng đêm còn vết cũ
Trời nghiêng mỗi sớm rụng tương lai
Mẹ hóa sử thi gìn bản sắc
Thành mây che chở những hình hài
Gia sản mẹ trao không của cải
Chỉ là nỗi nhớ chẳng nguôi phai.
* Huỳnh Tâm.
Cội Nguồn. * Huỳnh Tâm.
Mẹ khóc giữa đời gió thổi dài
Ngàn năm dâu bể phủ lên vai
Lịch sử mấy phen chìm lửa đỏ
Dòng người bao bận mất tương lai
Mẹ hóa cội nguồn nuôi bản thể
Thành trời nâng bước những hình hài
Gia sản mẹ trao không bạc lụa
Chỉ là hồn Việt chẳng nhạt phai.
* Huỳnh Tâm
Linh Hồn Của Mẹ. * Huỳnh Tâm.
Mẹ hóa linh hồn của núi đồi
Ngàn năm giữ lửa giữa mưa rơi
Dòng sông ký ức còn trôi mãi
Cánh đồng đau khổ vẫn
chưa nguôi
Mẹ đứng bên đời như bóng sử
Nhìn con phiêu bạt giữa trần ai
Gia sản mẹ trao không của cải
Chỉ là hồn Việt chẳng phai phai.
* Huỳnh Tâm
Gọi Gió Bạc Lụa. * Huỳnh Tâm.
Mẹ tựa trời xưa gọi
gió dài
Như mây che chở những hình hài
Dòng sông mang nặng ngàn năm nhớ
Đất cũ ôm đầy vạn kiếp ai
Mẹ đứng chứng nhân bao mất mát
Nhìn con lạc bước giữa tương
lai
Gia sản mẹ trao không bạc lụa
Chỉ là linh khí chẳng hề phai.
* Huỳnh Tâm
RỜI XA CÕI TAM THÔI. * Huỳnh Tâm.
Anh đã rời xa cõi tạm rồi
Như sương tan biến giữa mưa rơi
Một thoáng nhân gian
thành tiếng thở
Một chút yêu người hóa bụi trôi
Cửa lớn vô minh vừa hé mở
Sông dài thời mộng vẫn buông
trôi
Xin giữ linh hồn vào sáng sớm
Để thấy vô cùng mở cuối trời.
* Huỳnh Tâm
MẸ CHO CON HÌNH HÀI. * Huỳnh Tâm.
Mẹ khóc bên chiều nhẹ thở dài
Nhìn con lưu lạc giữa trần
ai
Đất nước mấy phen chìm lửa khói
Dòng đời bao bận rã hình hài
Mẹ gửi cho con niềm
chính trực
Trao lại quê hương giữa tháng ngày
Gia sản mẹ trao không bạc lụa
Chỉ là hồn Việt chẳng phôi phai.
* Huỳnh Tâm
Mẹ Là Cội Nguồn Vạn Sự. * Huỳnh Tâm.
Mẹ hóa cội nguồn giữa tháng ngày
Như sông mang bóng những xưa nay
Lịch sử mấy phen chìm lửa đỏ
Dân tộc bao lần rã hình
hài
Mẹ đứng bên đời như tiếng gọi
Dẫn con quay lại nẻo tương lai
Gia sản mẹ trao không của cải
Chỉ là hồn nước chẳng nhạt phai.
* Huỳnh Tâm
Mẹ Cho Bước Chân Đầu Đời. * Huỳnh Tâm.
Mẹ tựa đất lành giữ bóng ai
Ngàn năm mưa nắng chẳng hề
phai
Dòng sông chảy mãi mang thương
tích
Trời cũ nghiêng hoài rụng tương lai
Mẹ chứng mọi điều trong biến động
Nhìn con lưu lạc giữa trần ai
Gia sản mẹ trao không vàng ngọc
Chỉ là giọt lệ chẳng nguôi phai.
* Huỳnh Tâm
Mẹ Hy Vọng Và Lạc Quan. * Huỳnh Tâm.
Mẹ đứng ngó bên đời thở dài
Như linh hồn Việt giữa trần
ai
Dòng sông ký ức còn mang máu
Cánh đồng năm tháng vẫn chưa phai
Mẹ hóa đất trời nuôi bản sắc
Thành mây che chở những hình hài
Gia sản mẹ trao không của cải
Chỉ là nỗi nhớ chẳng nguôi hoài.
* Huỳnh Tâm
Mẹ Tin Con Tuyệt Đối. * Huỳnh Tâm.
Mẹ tựa tổ tiên gọi gió dài
Như sông mang bóng những hình hài
Ngàn năm dâu bể còn in dấu
Vạn kiếp đau thương chẳng nhạt phai
Mẹ chứng bao lần đời đổ nát
Nhìn con phiêu bạt giữa trần
ai
Gia sản mẹ trao không bạc lụa
Chỉ là linh ảnh chẳng hề phai.
* Huỳnh Tâm
Nụ Cười Của Mẹ. * Huỳnh Tâm.
Mẹ hóa linh hồn của đất trời
Ngàn năm giữ lửa giữa mưa rơi
Dòng sông ký ức còn mang máu
Cánh đồng năm tháng vẫn chưa nguôi
Mẹ đứng chứng nhân bao biến động
Nhìn con phiêu bạt giữa trần ai
Gia sản mẹ trao không của cải
Chỉ là hồn nước chẳng hề phai.
* Huỳnh Tâm
Mẹ Trong Con Khôn Lớn. * Huỳnh Tâm.
Mẹ tựa vũ trụ gọi gió dài
Như sao soi bước những hình hài
Dòng sông mang bóng ngàn năm nhớ
Đất cũ ôm đầy vạn kiếp ai
Mẹ dẫn lũ con qua bão tố
Giữ hồn dân tộc giữa tương lai
Gia sản mẹ trao không bạc lụa
Chỉ là linh khí chẳng nhạt phai.
* Huỳnh Tâm
Sợi Tóc Bạc Của Mẹ. * Huỳnh Tâm.
Mẹ hóa cội nguồn giữa tháng ngày
Như mây che chở những xưa
nay
Lịch sử mấy phen chìm lửa đỏ
Dân tộc bao lần rã hình
hài
Mẹ đứng giữa trời
như tiếng gọi
Dẫn con quay lại nẻo tương lai
Gia sản mẹ trao không của cải
Chỉ là giọt lệ chẳng nguôi phai.
* Huỳnh Tâm
Gia Tài Của Mẹ Cho Con. * Huỳnh
Tâm.
Mẹ tựa dòng sông chảy miệt mài
Mang theo ký ức trải muôn đời
Đất nước mấy phen chìm giông tố
Hồn Việt bao lần rụng bóng người
Mẹ hóa ánh sao soi lối nhỏ
Dẫn con quay lại giữa trần ai
Gia sản mẹ trao không vàng ngọc
Chỉ là nỗi nhớ chẳng hề phai.
* Huỳnh Tâm
Mẹ Như Chuối Ba Hương. * Huỳnh Tâm.
Mẹ đứng bên đời gió thở dài
Như linh hồn Việt giữa trần
ai
Dòng sông mang nặng ngàn năm nhớ
Cánh đồng đau khổ vẫn chưa phai
Mẹ chứng bao lần đời đổ nát
Nhìn con lưu lạc giữa
tương lai
Gia sản mẹ trao không của cải
Chỉ là hồn nước chẳng nhạt phai.
* Huỳnh Tâm
Ngàn Năm Dâu Bể. * Huỳnh Tâm.
Mẹ tựa tổ tiên gọi gió dài
Như mây che chở những hình hài
Ngàn năm dâu bể còn in dấu
Vạn kiếp đau thương chẳng nhạt phai
Mẹ hóa ánh trăng soi
lối nhỏ
Dẫn con quay lại giữa trần ai
Gia sản mẹ trao không bạc lụa
Chỉ là linh ảnh chẳng hề phai.
* Huỳnh Tâm
Nào Ai Hay. * Huỳnh Tâm.
Mẹ tựa thời gian gọi
gió dài
Ngàn năm giữ hộ bóng hình ai
Dòng sông lịch sử còn mang máu
Cánh đồng nhân thế vẫn chưa
phai
Mẹ giữ linh hồn trong tĩnh lặng
Dẫn con quay lại giữa trần ai
Gia sản mẹ trao không của cải
Chỉ là hồn nước chẳng nhạt phai.
* Huỳnh Tâm
Tia Nằng Mai Vàng. * Huỳnh Tâm.
Mẹ hóa sử thi của giống nòi
Như sao soi bước những hình hài
Dòng sông ký ức còn mang lửa
Đất cũ ôm đầy vạn kiếp ai
Mẹ giữ linh hồn qua biến động
Dẫn con quay lại giữa tương lai
Gia sản mẹ trao không bạc lụa
Chỉ là linh khí chẳng hề phai
* Huỳnh Tâm
Vọng Về. * Huỳnh Tâm.
Mẹ tựa vũ trụ giữa
mưa bay
Như mây che chở những xưa nay
Tiền kiếp vọng về trong tiếng gió
Hậu sinh mở lối giữa
trần ai
Mẹ giữ ánh sao soi lối nhỏ
Dẫn con quay lại nẻo tương lai
Gia sản mẹ trao không của cải
Chỉ là hồn Việt chẳng nhạt phai
* Huỳnh Tâm
Hồn Ai Đến Cõi Này. *
Huỳnh Tâm.
Mẹ đứng bên đời gió thở dài
Như linh hồn Việt giữa trần
ai
Dòng sông mang nặng ngàn năm nhớ
Cánh đồng đau khổ vẫn chưa phai
Mẹ giữ lửa thiêng qua
bão tố
Dẫn con quay lại giữa tương lai
Gia sản mẹ trao không vàng ngọc
Chỉ là giọt lệ chẳng nguôi hoài.
* Huỳnh Tâm
Gọi Gió Thở Dài. * Huỳnh Tâm.
Mẹ tựa tổ tiên gọi gió dài
Như trăng soi bước những hình hài
Ngàn năm dâu bể còn in dấu
Vạn kiếp đau thương chẳng nhạt phai
Mẹ giữ linh hồn qua luân chuyển
Dẫn con quay lại giữa trần ai
Gia sản mẹ trao không bạc lụa
Chỉ là linh ảnh chẳng hề phai
* Huỳnh Tâm
Mẹ Để Lại Cho Con. Huỳnh Tâm.
Mẹ hóa thời gian giữa tháng ngày
Như sông mang bóng những xưa nay
Lịch sử mấy phen chìm lửa đỏ
Dân tộc bao lần rã hình
hài
Mẹ giữ ánh sao trong tịch lặng
Dẫn con quay lại giữa tương lai
Gia sản mẹ trao không của cải
Chỉ là hồn nước chẳng nhạt phai.
* Huỳnh Tâm
Mẹ Là Gia Tài Của Con. * Huỳnh Tâm.
Mẹ tựa vũ trụ giữa
mưa bay
Như mây che chở những xưa nay
Tiền kiếp vọng về trong tiếng gió
Hậu sinh mở lối giữa
trần ai
Mẹ giữ lửa thiêng qua
biến động
Dẫn con quay lại nẻo tương lai
Gia sản mẹ trao không vàng ngọc
Chỉ là linh khí chẳng hề phai.
* Huỳnh Tâm
Thắp Sáng Vùng Trời Đen. * Huỳnh Tâm.
Thắp lửa hồn xưa giữa
chốn hoang
Mưa dông quét sạch dấu tro tàn
Trời đen vỡ bóng ngàn sao sáng
Đất lạnh dâng hương một nỗi mang
Gió gọi mùa xuân về thức giấc
Mây đưa lời nhớ vượt mênh
mang
Người đi góp nhặt niềm thương vỡ
Thắp lại đời nhau chút dịu dàng.
* Huỳnh Tâm
ĐỨNG GIỮA TRO TÀN. * Huỳnh Tâm.
Trời úa mù xa phủ lối hoang
Hồn ai lạc bước giữa tro tàn
Mưa rơi rã rượi mờ nhân cảnh
Gió thổi bâng khuâng vỡ mênh mang
Một thuở xa xâm còn đứng đợi
Ngàn năm đau đáu vẫn chưa tan
Xin thắp vùng đen thành
ánh sáng
Cho đời tìm lại chút bình an.
* Huỳnh Tâm
Đứng Giữa Trời. * Huỳnh Tâm.
Gió thổi qua hồn một dải hoang
Mây trôi lặng lẽ giữa mênh
mang
Người đi góp nhặt niềm thương vỡ
Đất giữ âm thầm giọt lệ tang
Ánh sáng trong tim còn thức đợi
Bình minh trên cỏ vẫn ngân vang
Ta viết đời nhau bằng nhẫn
nhịn
Cho tình nhân thế bớt chênh chàng.
* Huỳnh Tâm
Lời Bình Minh. * Huỳnh Tâm.
Sớm thức nghe chim gọi
bóng hình
Mây trôi như dải lụa thanh
tinh
Đời gom bao nỗi vào im lặng
Gió thắp trong ta một chữ tình
Lá rụng mà hồn còn ấm lửa
Trời xa nhưng mắt vẫn trong xinh
Ai đi qua cõi buồn nhân thế
Cũng để lòng mình bớt lặng thinh.
* Huỳnh Tâm
Giấc Mơ Bình Thường. *
Huỳnh Tâm.
Trời úa bên thềm một nỗi thương
Mưa rơi gõ nhẹ giấc vô thường
Người đi bỏ lại mùa xanh cũ
Đất giữ trong tim vệt
gió vương
Nắng tắt mà hồn còn ấm lửa
Đêm sâu nhưng mắt vẫn tìm hương
Xin thắp đời nhau thành ánh sáng
Cho buồn nhân thế bớt đau đường.
* Huỳnh Tâm
Bàn Tay Giữ Lại Bình An. * Huỳnh Tâm.
Gió hát bên thềm khúc dịu an
Mây trôi như thể giấc mơ ngàn
Người gieo ánh sáng vào đêm tối
Đất giữ yêu thương giữa cõi tàn
Một thoáng buồn rơi vào hư ảo
Ngàn năm lòng vẫn chẳng phai tan
Ta học từ đau điều thấu hiểu
Để đời còn lại chút bình an.
* Huỳnh Tâm
Dòng Sông Dinh. * Huỳnh Tâm.
Sông chảy qua đời một cõi
không
Mây trôi lặng lẽ giữa hư mông
Người gom nỗi nhớ vào im vắng
Đất giữ niềm thương giữa cánh đồng
Ánh sáng trong tim còn thức mãi
Bình minh trên cỏ vẫn thong
dong
Ta bước qua buồn lòng chẳng vỡ
Như thuyền tìm bến giữa mênh mông.
* Huỳnh Tâm
Ngỡ Ngàng. * Huỳnh Tâm.
Gió khóa đôi tay
giữa cõi im
Hồn nghe mộng vỡ tựa
sao chìm
Ngày trôi lẫn bóng vào đêm tối
Kiếp rụng theo mưa giữa nỗi tim
Một thoáng cô đơn thành
vệt lạnh
Ngàn chiều gió lạc hóa lời chim
Ta bước giang hồ còn trắng túi
Mà mang nhân thế một niềm lim.
* Huỳnh Tâm
Tưởng Chừng. * Huỳnh Tâm.
Gió khép ưu phiền giữa cõi hoang
Mây trôi lặng lẽ tựa mênh mang
Ngày nghiêng bóng mộng vào im vắng
Đêm thắp trong tim một ánh vàng
Kiếp sống dẫu buồn còn nhẫn nhịn
Hồn người qua bão vẫn thênh thang
Ta giữ bàn tay đầy tĩnh lặng
Để đời thôi bớt nỗi lang thang.
* Huỳnh Tâm
Lời Mưa Dông. * Huỳnh Tâm.
Chiều đốt mưa dông giữa cõi đời
Gió lay phiến nhớ vỡ trong hơi
Mây trôi chiếm lấy miền cô tịch
Lửa tắt gieo vào nỗi rã rời
Bóng tối dâng đầy hồn lữ khách
Niềm đau rỏ xuống giọt
chơi vơi
Ta thức canh chừng từng nhịp thở
Như nghe trời vỡ tiếng van trời
* Huỳnh Tâm
Đêm Mưa Lòng Lạnh. * Huỳnh Tâm.
Chiều rũ mưa dông xuống dặm hoang
Gió lay phiến nhớ giữa mênh
mang
Mây gom bóng tối vào tâm thức
Lửa tắt bên thềm hóa khói
vàng
Lữ khách bơ vơ tìm nẻo vắng
Niềm đau rỏ xuống giọt lang thang
Ta giữ linh hồn trong tĩnh lặng
Như nghe trời vỡ giữa mưa ngang
* Huỳnh Tâm
Nắng Ban Mai. * Huỳnh Tâm.
Nắng sớm nâng hồn khỏi bóng chiều
Gió ru phiến nhớ giữa tơ nghêu
Đôi cánh mộng xưa còn rã mỏi
Một thời thương cũ đã phai theo
Ta nghe đất gọi trong im vắng
Lòng thấy xuân về giữa khói reo
Gió trẻ rong chơi miền
tĩnh lặng
Mà mang nhân thế chút trong veo.
* Huỳnh Tâm
Một Sớm Mai. * Huỳnh Tâm.
Nắng sớm nâng hồn khỏi bóng phai
Gió ru phiến nhớ giữa mưa dài
Đôi cánh mộng xưa còn rã mỏi
Một thời thương cũ đã tàn phai
Ta nghe đất gọi trong im vắng
Lòng thấy xuân về giữa cỏ gai
Gió trẻ rong chơi miền tĩnh lặng
Mà mang nhân thế chút thơ ngây.
* Huỳnh Tâm
Mưa Gió Đêm Dài. * Huỳnh Tâm.
Gió thức đêm dài giữa bến hồ
Hồn ta vọng gọi nỗi bơ vơ
Mây trôi lặng lẽ vào tâm thức
Sông hát nguyên
sơ giữa giấc mồ
Ta đợi gió về trong tĩnh lặng
Đêm nghe trời vỡ một lời thô
Lữ khách phong trần còn lạc bước
Mà mang nhân thế chút hư vô.
* Huỳnh Tâm
Một Cõi Hoang Vu. * Huỳnh Tâm.
Gió gọi đêm dài giữa cõi hoang
Hồn ta thức dậy giữa
mênh mang
Sông hát nguyên sơ lời tĩnh lặng
Mây trôi lặng lẽ bóng thu
sang
Ta đợi gió về trong nỗi nhớ
Đêm nghe trời vỡ một cung vàng
Lữ khách phong trần còn lạc bước
Mà mang nhân thế chút lang thang.
* Huỳnh Tâm

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire