Kịch Thơ. MÙA ĐÔNG. * Huỳnh Tâm.

Độc Thoại Trên Sân
Khấu.
CẢNH 1 – TIẾNG NỔ TRONG SƯƠNG.
* Ánh sáng xanh nhạt. Một người đứng giữa sân khấu, tay run nhẹ. Gió thổi qua tiếng nhạc nền.

NHÂN VẬT:
Sáng nay… sương còn đọng trên đồng. 
Một bước chân nhỏ… 
một tiếng nổ xé trời… 
và mùa đông bỗng già đi một tuổi. 
Tôi chạy đến. 
Cỏ còn run. 
Hoa còn nghiêng đầu như muốn che đôi mắt bé. 
Nhưng làm sao che được… 
khi đất trời đã mở ra một vết thương không khép lại?

CẢNH 2 – HOA ĐỒNG CÚI MẶT.
* Ánh sáng chuyển sang vàng nhạt. Nhân vật cúi xuống, như đang nhìn một thân thể nhỏ.
NHÂN VẬT: 
Hoa đồng cúi xuống… 
không phải vì gió, 
mà vì xót xa. 

Một trái tim bé bỏng 
đập lần cuối 
giữa tiếng gió lạnh lùng. 

Tôi nghe trong đất 
một tiếng thở dài 
của những linh hồn chưa kịp lớn.

CẢNH 3 – SÂN TRƯỜNG CHIỀU VẮNG.
* Âm thanh sân trường xa xăm. Ánh sáng trắng nhạt như lớp học trống.
NHÂN VẬT:
Chiều nay… 
sân trường im như một trang vở chưa viết. 
Bạn bè đứng nép vào nhau, 
thầy cô nhìn xuống đôi bàn tay trống rỗng. 

Một chiếc ghế… 
không ai ngồi. 
Một cuốn vở… 
không ai mở. 

Và một câu hỏi… 
không ai trả lời.

CẢNH 4 – BÀN TAY BÉ VÀ NHÀNH HOA VÀNG.
* Ánh sáng vàng rơi như hoa. Nhân vật đưa tay lên, như đang cầm một nhành hoa vô hình.

NHÂN VẬT:
Bàn tay bé… 
nắm một nhành hoa vàng. 
Mỏng manh như hơi thở cuối. 

Tôi nhìn bờ môi khép lại, 
như đang hỏi gió: 
“Có nơi nào sáng hơn mùa đông này không?” 

Câu hỏi ấy… 
đi qua tim tôi 
như một mũi kim lạnh.

CẢNH 5 – MÙA ĐÔNG KHÓC TRÊN ĐỒNG.
* Âm thanh gió mạnh. Ánh sáng xanh xám.
NHÂN VẬT:
Mùa đông đứng giữa trời mây 
và khóc. 

Không phải vì lạnh, 
mà vì một đứa bé 
đã rời khỏi vòng tay đất mẹ 
quá sớm. 

Tôi nghe tiếng gió 
như tiếng ai nức nở 
trong lòng đồng hoang.

CẢNH 6 – TRANG VỞ TRẮNG.
* Ánh sáng trắng sáng dần. Nhân vật cầm một cuốn vở tưởng tượng.
NHÂN VẬT:
Trang vở trắng… 
hôm nay không còn là bài học, 
mà là tấm khăn tang 
trải lên tuổi thơ. 

Thầy cô đứng lặng. 
Bạn bè cúi đầu. 
Và chữ “yêu thương” 
bỗng nhạt màu 
trên trang giấy.

CẢNH 7 – LỜI GIÓ.
* Gió thổi nhẹ. Ánh sáng xanh mềm.
NHÂN VẬT:
Gió nói với tôi: 
“Đứa bé đã ngủ yên.” 

Nhưng làm sao yên được 
khi đôi dép nhỏ 
vẫn nằm bên bờ cỏ? 

Hoa vàng rơi xuống 
như gửi lại hơi ấm 
cho một linh hồn vừa rời khỏi thế gian.

CẢNH 8 – NHỮNG BƯỚC CHÂN NHỎ.
* Âm thanh bước chân trẻ con vang lên nhẹ nhàng.
NHÂN VẬT:
Sân trường… 
vẫn còn tiếng bước chân. 
Nhưng thiếu một nhịp. 

Thiếu một tiếng cười. 
Thiếu một cái nhìn trong veo. 

Và thiếu một đứa bé 
đã đi về phía gió.

CẢNH 9 – HOA NỞ LẠI.
* Ánh sáng ấm dần. Hoa rơi nhẹ.

NHÂN VẬT: 
Sáng nay… 
hoa lại nở trên đồng. 

Như thể đất trời 
muốn trả lại một điều gì đó 
cho cuộc đời. 

Nhưng hoa nở 
không làm tôi quên được 
một đôi mắt đã khép lại 
giữa mùa đông.

CẢNH 10 – MÙA ĐÔNG KHÉP LẠI.
* Ánh sáng trắng ấm. Nhân vật đứng thẳng, nhìn về xa.
NHÂN VẬT: 
Mùa đông khép lại. 
Nhưng nỗi đau 
vẫn mở ra trong lòng người ở lại. 

Tôi đứng giữa đồng hoang 
và nghe tim đất 
đập thay cho một đứa bé. 

Ngày mai… 
trẻ thơ sẽ lại đến trường. 
Nhưng nơi góc lớp 
vẫn còn một chỗ trống 
không bao giờ lấp đầy. 

Và tôi hiểu rằng: 
Hòa bình không chỉ là im tiếng súng, 
mà là giữ cho trẻ thơ 
không phải chết 
vì những vết thương của quá khứ.

* Ánh sáng tắt dần. Gió thổi nhẹ. Màn khép.
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire: