Lịch sử hội họa không phải là hai dòng chảy tách
biệt Đông và Tây mà là một mạng lưới giao thoa liên tục. Từ thế kỷ 19 trở đi, sự
tiếp xúc giữa hai nền văn minh đã tạo ra những biến động sâu sắc trong tư duy
nghệ thuật. Phương Tây học từ sự tối giản, khí vận và khoảng trống của phương
Đông. Phương Đông học từ ánh sáng, hình thể và cấu trúc lý tính của phương Tây.
Sự giao thoa này không chỉ là sự vay mượn kỹ thuật
mà là sự chuyển hóa triết học. Nó tạo ra một mỹ học mới, mỹ học toàn cầu, nơi hình ảnh không còn thuộc về
một nền văn hóa mà thuộc về nhân loại.
* Những Cuộc Gặp Gỡ Đầu
Tiên Giữa Đông Và Tây.
- Sự khám phá phương Đông
của phương Tây.
Thế kỷ 19, khi Nhật Bản mở cửa, các bản in mộc bản
ukiyo-e tràn vào châu Âu.
Van Gogh, Monet, Degas, Toulouse-Lautrec tất cả đều
bị cuốn hút bởi:
. Bố cục phi trung tâm.
. Đường nét phẳng.
. Màu sắc tươi sáng.
. Sự giản lược hình thể.
. Khoảng trống như yếu tố thẩm mỹ.
Phương Tây lần đầu tiên nhận ra rằng hình ảnh có
thể tồn tại mà không cần phối cảnh tuyến tính.
- Sự khám phá phương Tây của phương Đông.
Cùng thời điểm đó, các họa sĩ Trung Hoa, Nhật Bản,
Việt Nam tiếp xúc với hội họa phương Tây:
. Giải phẫu học.
. Phối cảnh.
. Ánh sáng.
. Sơn dầu.
. Cấu trúc hình học.
Phương Đông nhận ra rằng hình ảnh có thể được tổ
chức bằng lý tính mà không mất đi tinh thần.
* Sự Chuyển Hóa Của Phương
Tây Dưới Ảnh Hưởng Phương Đông.
- Sự giải phóng khỏi phối cảnh.
Phương Đông giúp phương Tây thoát khỏi sự ràng buộc
của phối cảnh tuyến tính.
Ukiyo-e cho thấy rằng không gian có thể phẳng mà
vẫn sâu, có thể lệch mà vẫn hài hòa.
Điều này mở đường cho:
. Ấn tượng.
. Hậu ấn tượng.
. Fauvism.
. Lập thể.
. Trừu tượng.
- Sự tối giản như triết học.
Tinh thần thiền và mỹ học của sự giản lược ảnh
hưởng mạnh đến:
. Matisse.
. Brancusi.
. Rothko.
. Minimalism.
Phương Tây học rằng sự tối giản không phải là sự
thiếu vắng mà là sự tinh lọc.
- Khoảng trống như không gian triết học.
Khoảng trống của phương Đông trở thành yếu tố quan
trọng trong hội họa hiện đại phương Tây.
Rothko, Newman, Reinhardt tất cả đều tìm kiếm sự
tĩnh lặng trong màu sắc và không gian.
* Sự Chuyển Hóa Của Phương
Đông Dưới Ảnh Hưởng Phương Tây.
- Sự xuất hiện của hình thể và ánh sáng.
Phương Đông tiếp thu ánh sáng và hình thể của
phương Tây để làm phong phú thêm truyền thống của mình.
Nhiều họa sĩ Đông Á kết hợp sơn dầu với bút pháp thủy mặc, tạo ra những hình
thức lai ghép độc đáo.
- Sự hiện đại hóa của tư duy.
Phương Đông tiếp thu tư duy hiện đại:
. Phân mảnh.
. Trừu tượng.
. Biểu hiện.
. Y niệm.
Nhưng vẫn giữ tinh thần phương Đông:
. Khí vận.
. Tâm pháp.
. Khoảng trống.
- Sự hình thành của hội họa giao thoa.
Từ thế kỷ 20, nhiều họa sĩ châu Á trở thành những
nhân vật quan trọng của nghệ thuật thế giới.
Họ không còn là người học hỏi phương Tây mà là
người đối thoại với phương Tây.
* Mỹ Học Toàn Cầu: Một Hệ
Hình Mới.
- Sự tan rã của ranh giới văn hóa.
Trong thế kỷ 21, ranh giới giữa Đông và Tây trở nên
mờ nhạt.
Nghệ sĩ di chuyển, học tập, triển lãm trên toàn thế giới.
Hình ảnh trở thành ngôn ngữ chung của nhân loại.
- Sự lai ghép như bản chất của nghệ thuật đương đại.
Nghệ thuật đương đại không thuần Đông hay thuần
Tây.
Nó là sự lai ghép:
. Chất liệu Đông + cấu trúc Tây.
. Tư duy Tây + tinh thần Đông.
. Kỹ thuật Tây + triết học Đông.
- Sự hình thành của mỹ học toàn cầu.
Mỹ học toàn cầu không phải là sự hòa tan mà là sự
cộng hưởng.
Nó không xóa bỏ sự khác biệt mà làm cho sự khác biệt trở nên phong phú.
Nó không tạo ra một phong cách chung mà tạo ra một
không gian chung cho đối thoại.
* Những Vấn Đề Triết Học
Của Sự Giao Thoa.
- Câu hỏi về bản sắc.
Khi nghệ thuật trở nên toàn cầu, bản sắc có còn
quan trọng không
Hay bản sắc chính là sự lai ghép
- Câu hỏi về tính nguyên bản.
Trong thế giới giao thoa, nguyên bản không còn là
sự thuần khiết mà là sự sáng tạo trong lai ghép.
- Câu hỏi về quyền lực thẩm mỹ.
Ai định nghĩa cái đẹp.
Ai định nghĩa giá trị.
Ai định nghĩa nghệ thuật.
Sự giao thoa đặt lại toàn bộ hệ thống quyền lực
thẩm mỹ.
- Tổng luận.
Sự giao thoa Đông Tây không phải là sự hòa tan mà
là sự cộng hưởng.
Không phải là sự vay mượn mà là sự chuyển hóa.
Không phải là sự mất bản sắc mà là sự mở rộng bản
sắc.
Chính sự giao thoa này đã tạo ra mỹ học toàn cầu, một hệ
hình mới của nghệ thuật thế kỷ 20 và 21, nơi hình ảnh không còn thuộc về một
nền văn hóa mà thuộc về nhân loại.
*
Họa Sĩ Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire