TỰ DO CHIÊM NGƯỠNG CÁI ĐẸP TRONG TRANH. * Huỳnh Tâm.

"Xem tranh l
à một nghệ thuật, một kinh nghiệm sống động như kinh nghiệm của con bướm khi cất cánh bay, như con cá nhảy ngược dòng. Nếu người xem nhìn thấy điều gì trong sáng tác của tôi, ấy là họ đang nhìn thấy chính mình, như khi đứng trước tấm gương." 
Những họa phẩm của tôi đã từng noái lên như thế, và đến nay vẫn giữ nguyên niềm tin ấy.
Bởi lẽ, hướng dẫn người xem phải nhìn sự vật theo một lối nhất định mà không phải áp đặt, và càng không đè nén tinh thần người xem tranh tất cả thoải mái. Nghệ thuật trong bản chất sâu xa nhất là sứ mệnh an nhiên, trải rộng tâm hồn, để cho sáng tác, vừa cho người thưởng ngoạn hiểu nhau, thân thiện. 
Không thể tước đoạt tự do của người xem, cũng chính là tước đoạt linh hồn của tác phẩm.
Những suy nghĩ ấy, qua nhiều năm triển lãm và thử nghiệm, đã chứng minh giá trị của chúng. Sáu mươi năm (60) lao động nghệ thuật không phải là vô ích: Tôi đã thấy người xem tự tìm thấy mình trong tranh, tự bước vào thế giới của tranh mà không cần bất kỳ lời dẫn dắt nào.
Tại sao Hội họa Việt Nam và hành trình chưa ngẩng đầu.
Bởi trọn đời người nghệ sĩ không bao giờ dâng hiến cho người thưởng ngoạn được phép dừng chân tại tranh của mình. Khi nhìn lại hội họa Việt Nam, tôi không khỏi xót xa:
Từ thời Pháp thuộc cho đến nay, chúng ta chưa một lần thực sự ngẩng đầu.
Do thiên hạ cho rằng Viẹt Nam ảnh hưởng Trung Hoa kéo dài hàng thế kỷ. 
Ảnh hưởng Tây phương lại tiếp tục vùi dập. 
Những tài năng lớn trong nước như Nguyễn Gia Trí, Phạm Hạng phải lạc loài, cô độc, không có môi trường để phát huy trọn vẹn.
Những người tâm huyết như Đoàn Thêm, hay bao nhiêu họa sĩ khác, già có, trẻ có, đều phải vật lộn trong hoàn cảnh khắc nghiệt để giữ cho cây cọ hội họa khỏi chết khô.
Tôi theo dõi từng biến động chính trị, xã hội, kinh tế trong nước, và hiểu rõ những gò bó mà anh em Họa sĩ phải chịu. Nhưng tôi vẫn tin rằng: 
Dù leo lét, ngọn đèn văn hóa nghệ thuật vẫn có thể soi sáng đất nước.
Những hoạt động lẻ tẻ, trong nước hay ngoài nước, đều góp phần xây dựng văn hóa dân tộc VN. 
Nhưng bao giờ mới có một luồng sinh khí mạnh mẽ hơn, đủ sức nâng hội họa Việt Nam lên vị trí xứng đáng?
Câu hỏi ấy vẫn còn bỏ ngỏ.

* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire: