Dã Tràng Ca-Tiếng Thở Dài Của Biển, Và Tiếng Thì Thầm Một Linh Hồn Trẻ. * Huỳnh Tâm.

Bình lu
ận theo giọng văn nghệ sĩ trữ tình, viết như một tiếng nói đồng cảm, một cuộc đối thoại nhẹ nhàng giữa người viết và thế giới âm nhạc của Trịnh Công Sơn. Không mang tính học thuật, không phân tích khô khan, mà là một dòng cảm xúc, như thể chính người nghệ sĩ đang ngồi bên hiên nhà, nhìn mưa rơi, và kể lại câu chuyện của "Dã Tràng Ca" bằng trái tim.
Có những buổi chiều, khi gió từ biển thổi vào lòng người một nỗi buồn không tên, ta chợt nhớ đến "Dã Tràng Ca" của Trịnh Công Sơn. Nhớ như nhớ một giấc mơ cũ, một tiếng gọi xa xăm từ thuở nào đó mà ta không còn nhớ rõ. Chỉ biết rằng, mỗi lần nghe lại, lòng lại mềm đi như cát ướt, và biển trong ta lại dâng lên những con sóng lặng lẽ.
Trịnh Công Sơn viết "Dã Tràng Ca" khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng lạ thay, trong tiếng hát ấy đã có đủ độ mặn của biển, đủ độ mỏi của kiếp người, đủ độ sâu của một linh hồn từng đi qua nhiều bến bờ cô đơn. Người ta thường nói: tuổi hai mươi là tuổi của mơ mộng. Nhưng tuổi hai mươi của Trịnh Công Sơn lại là tuổi của những đêm dài chong đèn, của những câu hỏi không lời đáp, của tiếng thở dài trước vô thường.
Và rồi, dã tràng hiện ra, không phải như một nhân vật cổ tích, mà như một người bạn đồng hành. Một người bạn nhỏ bé, lặng lẽ, nhưng kiên trì đến mức khiến ta phải cúi đầu. Dã tràng xe cát, biết rằng sóng sẽ xóa. Nhưng vẫn xe. Vẫn làm. Vẫn sống. Vẫn yêu. Vẫn đau. Vẫn hy vọng.
Có lẽ, trong sâu thẳm, Trịnh Công Sơn đã nhìn thấy chính mình trong hình bóng dã tràng ấy. Một người nghệ sĩ suốt đời xe cát bằng âm nhạc, bằng nỗi buồn, bằng tình yêu dành cho con người. Sóng thời cuộc có thể xóa, chiến tranh có thể cuốn đi, nhưng tiếng hát thì vẫn còn đó, như một vệt sáng mong manh trên bãi cát chiều.
Biển trong "Dã Tràng Ca" không chỉ là biển. Biển là định mệnh. Biển là người tình. Biển là người mẹ. Biển là nỗi buồn. Biển là sự lãng quên. Biển là tất cả những gì lớn hơn con người, và cũng là tất cả những gì con người khao khát chạm tới. Khi dã tràng gọi "Trùng dương ơi…", ta nghe thấy không chỉ tiếng gọi của một sinh vật nhỏ bé, mà là tiếng gọi của một linh hồn đang tìm đường về với chính mình.
Và rồi, giữa những tiếng sóng, ta nghe thấy tiếng của tuổi trẻ. Một tuổi trẻ không ồn ào, không náo nhiệt, mà trầm lắng như một buổi chiều thu. Tuổi trẻ ấy biết buồn, biết đau, biết hoang mang, nhưng cũng biết yêu, biết thương, biết tìm một chốn nương náu trong tình yêu. Tình yêu trong "Dã Tràng Ca" không phải là tình yêu của đôi lứa, mà là tình yêu của một trái tim muốn ôm lấy cả thế gian vào lòng.
Có những câu hát như thể được viết bằng nước mắt. Có những đoạn như thể được viết bằng hơi thở cuối cùng của một ngày dài. Nhưng kỳ lạ thay, trong nỗi buồn ấy, ta không thấy tuyệt vọng. Ta chỉ thấy một sự dịu dàng vô hạn. Một sự chấp nhận. Một sự buông bỏ. Một sự hiểu rằng: đời sống mong manh, nên con người phải thương nhau hơn.
"Dã Tràng Ca" không chỉ là một trường ca. Nó là một lời tự sự. Một lời thú nhận. Một lời cầu nguyện. Một lời nhắc nhở rằng mỗi chúng ta đều là một dã tràng nhỏ bé, đang xe cát trên bãi đời rộng lớn. Sóng sẽ xóa. Nhưng ta vẫn xe. Vì đó là cách ta sống. Cách ta yêu. Cách ta tồn tại.
Và có lẽ, chính trong sự mong manh ấy, đời sống mới trở nên đẹp đến vậy.
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire: