TRƯỜNG THI MẸ NINH HÒA. (1) * Huỳnh Tâm.

DẪN NHẬP
Trong nền văn hóa phương Đông, hình tượng người Mẹ luôn chiếm vị trí thiêng liêng nhất không chỉ là đấng sinh thành, mà còn là biểu tượng của Từ Bi, Nhẫn Nhục và Hiến dâng vô điều kiện. Khi đời sống tâm linh và đời sống thường nhật quyện vào nhau như hai nhánh sông Đạo-Đời, người Mẹ Việt không đơn thuần là một người phụ nữ, mà là cột trụ đạo đức của cả một thế hệ một dòng tộc, một dân tộc.
Thi phẩm "MẸ NINH HÒA" ra đời từ chính mạch nguồn ấy, như một đóa sen tinh khiết dâng lên cõi đạo tâm. Tác phẩm được viết theo thể thơ Lục Bát truyền thống, mang âm hưởng cổ điển nhưng đầy hàm súc hiện đại, vừa là bản trường thi tôn vinh hình ảnh một người Mẹ đạo hạnh có pháp danh Diệu Kim, vừa là khúc nguyện ca của lòng hiếu kính, thâm ân và triết lý nhân sinh cao vời.
Tên gọi "Mẹ Ninh Hòa" mang nhiều tầng ý nghĩa:
- "Ninh" là tên người hôn phối, cũng là biểu tượng cho sự an ổn, hòa hợp.
- "Hòa" là tâm tính là lý tưởng sống là đạo lý ứng xử của một người Mẹ đã hiện thân chữ "Đạo" bằng chính cuộc đời bình dị.
- Ghép lại, "Ninh Hòa" không chỉ là địa danh, không chỉ là tên gọi, mà còn là linh tự tượng trưng cho tâm thức An Ninh, Đạo Hòa, Mẹ Việt.
Thi phẩm gồm nhiều chương đoạn, khai triển từ những nét chân dung đời thường đến các tầng linh khí siêu nhiên. Ở đó, Mẹ không hiện ra bằng hào quang huyễn hoặc, mà bằng giọt mồ hôi, ánh nhìn, tiếng thở và sự lặng lẽ thiêng liêng kết tinh nên linh ảnh bất tử của một người Mẹ âm thầm dìu con cháu vượt qua mọi thử thách thế gian.
Ngôn ngữ thơ vừa gần gũi như lời ru bên võng, vừa huyền diệu như tiếng kinh ngân vang giữa đêm khuya. Cú pháp trang trọng, giàu nhạc tính, hàm chứa triết lý Đạo Pháp và giá trị nhân văn phổ quát.
"MẸ NINH HÒA" không chỉ là một tác phẩm văn chương mà là một nghi lễ tâm linh bằng thi ca, một ngọn đèn trí huệ thắp bằng ngôn từ và lòng thành. Qua đó, người đọc không chỉ được tri ân một người Mẹ mà còn được hướng về Mẹ Tâm Linh, Mẹ Thiên Cơ nơi mọi con đường Đạo lý đều bắt đầu và quy nguyên.
- Xin nghiêng mình trước chân dung Mẹ Diệu Kim, người đã gieo ánh sáng cho Đời-Đạo bằng chính sự lặng lẽ của tâm hồn.
- Xin dâng thi phẩm này như một tấm lòng luôn sống trong cõi vô thường.
* Huỳnh Tâm, là một người cháu thân yêu của Cô Chín.
Viết ngày 15/5/2025. Rừng Luxembourg. Hạ, Paris, Pháp Quốc. 
CHƯƠNG I
MẸ HIỀN TRONG CÕI ĐỜI CON
Phương Đông hiển hiện Mẹ hiền,
Pháp danh Diệu Kim gắn liền nhân duyên.
Tên người Chặt chẽ nối liền,
Đời Đạo trăn trở không phiền bể dâu.
Lòng thành dâng hiến nguyện cầu,
Mai sau con cháu hiển giàu an Ninh.
 
* "An" là dấu ấn nghĩa tình,
* "Ninh" là tên gọi Hôn Danh khắc lòng.
 
Thủy chung một mối long đong,
Giữa thời binh lửa bềnh bồng mẹ mang.
Gánh đời qua những đêm vàng,
Mắt trần soi rọi đạo vàng lung linh.
Tấm lòng khắc chữ trung trinh,
Gieo câu đạo nghĩa, giữ gìn lễ nghi.
Đời người như áng phù vi,
Mẹ xây cốt tủy từ bi giữa đời.
 
Công phu thêu chỉ sáng ngời,
Nối tâm Thiên Lý, gọi mời Chơn Nhân.
Mẹ là ánh sáng tinh thần,
Vượt qua khổ hạnh mà dâng trọn lòng.
Từng câu giảng dạy thong dong,
Tựa như trăng tỏ giữa dòng trầm luân.
Mẹ dạy một chữ ân cần,
Khiêm nhu lễ độ, thảo ân dãi bày.
 
Khăn sương mòn gót tháng ngày,
Một tay nâng nỗi đọa đày thế nhân.
Tâm từ khơi lối chánh chân,
Dẫn con tìm lại nguồn ân Thượng Hoàng.
Ninh Hòa lưu dấu dịu dàng,
Mẹ là cổ tích giữa ngàn thực hư.
Một đời không chọn hơn thua,
Chỉ mong trọn nghĩa, chan hòa Nhân Tâm.
 
Bến xưa đâu ngại trầm tầm,
Mẹ là tiếng gọi âm thầm gió trăng.
Tựa như hương cốm đầu năm,
Mẹ là mạch sống âm thầm nuôi con.
Nghiêm hòa đức độ vuông tròn,
Răn đời đừng để uốn mòn lương tri.
Mỗi lần tiếng gọi từ bi,
Là nghe vọng lại đường đi Mẹ dìu.
 
Trải bao thăng trầm cô liêu,
Chưa từng oán trách, chỉ nhiều xót xa.
Chữ "An Ninh" hóa thơ ca,
Gói hồn sông núi thiết tha nghĩa tình.
Mẹ là nhân chứng ân linh,
Chắt chiu từng hạt yên bình đắp xây.
Chữ Ninh là một kiếp này,
Chữ An là cả chuỗi ngày tịnh tâm.
 
Mẹ ươm lý tưởng âm thầm,
Từ bi dựng đạo, tinh rằm tỏa soi.
Bên trong một thoáng mây trôi,
Là niềm vi diệu không rời Chơn Tâm.
Từ nơi bếp lửa âm thầm,
Ngọn thiêng bừng sáng giữa rừng phàm phu.
Từng trang Mẹ viết công phu,
Đạo vàng tỏ rạng, đạo mù sáng ra.
Đêm về con thắp nén nhòa,
Gửi hồn qua gió gọi là Mẹ ơi!
Mẹ còn trong cõi đất trời,
Mẹ là nhịp thở muôn đời Việt Nam.
Tên Người vang vọng thi ca,
Là hoa, là bướm, là tà áo xưa...
 
CHƯƠNG I
MẸ HIỀN TRONG CÕI ĐỜI CON
Mỗi lời diễn giải theo dòng Thiền-Tâm-Huyền chú trong thiền học, tuy không phân tích, không lý luận, mà từng câu thơ trở thành một cánh cửa mở rộng vào chiều sâu tĩnh lặng.
"Phương Đông hiển hiện Mẹ hiền,"
Phương Đông là nơi mặt trời khởi sinh, cũng là nơi tâm linh mở cửa. Mẹ hiện ra như ánh minh triết đầu ngày, dịu dàng mà bất tận.
"Pháp danh Diệu Kim gắn liền nhân duyên." 
Pháp danh như một dấu ấn thiêng, kết nối đời Mẹ với mạch đạo. "Diệu Kim" ánh kim sắc nhiệm mầu, soi vào nhân duyên mà thành phẩm hạnh.
"Tên người Chặt chẽ nối liền," 
Tên Mẹ không chỉ là âm thanh, mà là sợi dây kết nối bao thế hệ, bền chặt như mạch nguồn không đứt đoạn.
"Đời Đạo trăn trở không phiền bể dâu."
Giữa đời và đạo, Mẹ đi qua bao biến động mà lòng vẫn không vướng bụi trần. Mọi trăn trở đều hóa thành sự nhẫn nại.
"Lòng thành dâng hiến nguyện cầu," 
Tấm lòng Mẹ là một lễ vật tinh khiết, dâng lên đời bằng sự chân thành không điều kiện.
"Mai sau con cháu hiển giàu an Ninh."
Mẹ gieo phúc cho đời sau, mong con cháu được an hòa, sung túc, sống trong sự bảo hộ của trời đất.
"An" là dấu ấn nghĩa tình," 
Ch"An" là hơi thở của bình yên, là tình nghĩa được khắc vào huyết mạch gia tộc.
"Ninh" là tên gọi Hôn Danh khắc lòng."
"Ninh" là sự vững bền, là danh xưng được ghi vào tâm khảm như một lời Mẹ luôn thề chung  thủy.
"Thủy chung một mối long đong," 
Dẫu đời nhiều truân chuyên, Mẹ vẫn giữ trọn một lòng son sắt.
"Giữa thời binh lửa bềnh bồng mẹ mang."
Trong cơn loạn lạc, Mẹ vẫn nâng niu sự sống, mang nặng tình người giữa bão tố.
"Gánh đời qua những đêm vàng,"
Những đêm dài như ánh vàng mờ ảo, Mẹ gánh cả gia đình bằng sức mạnh âm thầm.
"Mắt trần soi rọi đạo vàng lung linh."
Đôi mắt Mẹ nhìn đời bằng sự tỉnh thức, thấy được ánh đạo giữa vô thường.
"Tấm lòng khắc chữ trung trinh,"
Lòng Mẹ như tấm bia đá khắc chữ trung trinh, không phai theo năm tháng.
"Gieo câu đạo nghĩa, giữ gìn lễ nghi." 
Mẹ gieo vào con cháu hạt giống đạo đức, dạy cách sống thuận hòa, biết kính trên nhường dưới.
"Đời người như áng phù vi," 
Kiếp người mong manh như mây bay, nhưng Mẹ vẫn giữ cho nó một hình hài đạo lý.
"Mẹ xây cốt tủy từ bi giữa đời." 
Từ bi của Mẹ là cốt lõi, là xương sống của cả gia đạo.
"Công phu thêu chỉ sáng ngời,"
Mỗi đường kim mũi chỉ của Mẹ là một bài học về sự tinh tế và nhẫn nại.
"Nối tâm Thiên Lý, gọi mời Chơn Nhân."
Tâm Mẹ nối với trời cao, gọi về bản tính chân thật của con người.
"Mẹ là ánh sáng tinh thần,"
Mẹ không chỉ là người sinh thành, mà còn là ngọn đèn soi đường.
"Vượt qua khổ hạnh mà dâng trọn lòng."
Mẹ đi qua gian khó mà vẫn giữ lòng rộng mở.
"Từng câu giảng dạy thong dong,"
Lời Mẹ nhẹ như gió, nhưng thấm sâu như mưa lành.
"Tựa như trăng tỏ giữa dòng trầm luân."
Mẹ là vầng trăng soi giữa dòng đời đục trong.
"Mẹ dạy một chữ ân cần,"
Một chữ thôi cũng đủ làm người.
"Khiêm nhu lễ độ, thảo ân dãi bày."
Mẹ dạy sống khiêm cung, biết ơn, biết thương.
"Khăn sương mòn gót tháng ngày,"
Chiếc khăn thấm sương là chứng tích của bao năm tảo tần.
"Một tay nâng nỗi đọa đày thế nhân."
Mẹ nâng đỡ không chỉ gia đình, mà cả những phận đời khổ lụy.
"Tâm từ khơi lối chánh chân,"
Từ bi của Mẹ mở ra con đường đúng đắn.
"Dẫn con tìm lại nguồn ân Thượng Hoàng."
Mẹ đưa con về với cội nguồn tổ tiên, với đạo lý trời đất.
"Ninh Hòa lưu dấu dịu dàng,"
Quê hương như in bóng Mẹ - hiền hòa, thanh tịnh.
"Mẹ là cổ tích giữa ngàn thực hư."
Mẹ là câu chuyện đẹp giữa đời nhiều biến ảo.
"Một đời không chọn hơn thua,"
Mẹ chọn đạo nghĩa, không chọn tranh giành.
"Chỉ mong trọn nghĩa, chan hòa Nhân Tâm."
Điều Mẹ mong là lòng người được sáng.
"Bến xưa đâu ngại trầm tầm,"
Mẹ trở về bến cũ với sự bình thản của người hiểu đời.
"Mẹ là tiếng gọi âm thầm gió trăng." 
Mẹ như tiếng vọng của thiên nhiên - nhẹ mà thấm.
"Tựa như hương cốm đầu năm,"
Hương Mẹ tinh khiết, mộc mạc, gợi nhớ quê nhà.
"Mẹ là mạch sống âm thầm nuôi con."
Mẹ nuôi con bằng sự hy sinh không lời.
"Nghiêm hòa đức độ vuông tròn,"
Mẹ nghiêm mà hiền, tròn đầy nhân cách.
"Răn đời đừng để uốn mòn lương tri."
Mẹ nhắc con giữ lấy phần người trong mình.
"Mỗi lần tiếng gọi từ bi,"
Khi lòng con hướng thiện, là nghe tiếng Mẹ.
"Là nghe vọng lại đường đi Mẹ dìu."
Mẹ dìu con bằng những giá trị vô hình.
"Trải bao thăng trầm cô liêu,"
Mẹ đi qua cô đơn mà vẫn vững vàng.
"Chưa từng oán trách, chỉ nhiều xót xa."
Mẹ không trách đời, chỉ thương đời.
"Chữ "An Ninh" hóa thơ ca,"
Hai chữ ấy trở thành linh hồn của một bài thơ sống.
"Gói hồn sông núi thiết tha nghĩa tình."
Trong đó là cả đất nước, cả truyền thống gia tộc.
"Mẹ là nhân chứng ân linh,"
Mẹ chứng giám cho bao phúc đức.
"Chắt chiu từng hạt yên bình đắp xây."
Mẹ xây bình yên như người trồng lúa - từng hạt một.
"Chữ Ninh là một kiếp này,"
Ninh là sự bền vững của đời Mẹ.
"Chữ An là cả chuỗi ngày tịnh tâm."
An là sự tĩnh lặng Mẹ trao truyền.
"Mẹ ươm lý tưởng âm thầm,"
Lý tưởng của Mẹ không phô trương, nhưng bền như mạch nước ngầm.
"Từ bi dựng đạo, tinh rằm tỏa soi."
Tâm Mẹ sáng như trăng rằm, soi đường cho đạo nghĩa.
"Bên trong một thoáng mây trôi, "
Trong sự vô thường, Mẹ vẫn giữ được bản tâm.
"Là niềm vi diệu không rời Chơn Tâm."
Chân tâm Mẹ là điều kỳ diệu nhất đời con.
"Từ nơi bếp lửa âm thầm,"
Bếp lửa - nơi Mẹ giữ hơi ấm gia đình.
"Ngọn thiêng bừng sáng giữa rừng phàm phu." 
Từ đó, ánh sáng thiên lan ra giữa đời tục.
"Từng trang Mẹ viết công phu," 
Mỗi hành động của Mẹ là một trang kinh sống.
"Đạo vàng tỏ rạng, đạo mù sáng ra."
Nhờ Mẹ, điều tối tăm cũng hóa sáng.
"Đêm về con thắp nén nhòa,"
Con thắp nén hương nhớ Mẹ, lòng chùng xuống.
"Gửi hồn qua gió gọi là Mẹ ơi!" 
Tiếng gọi Mẹ vượt qua không gian, chạm đến linh hồn.
"Mẹ còn trong cõi đất trời,"
Mẹ không mất - Mẹ hòa vào trời đất.
"Mẹ là nhịp thở muôn đời Việt Nam."
Mẹ là biểu tượng của người phụ nữ Việt: bền bỉ, nhân hậu, bao dung.
"Tên Người vang vọng thi ca,"
Tên Mẹ trở thành âm hưởng của thi ca gia tộc.
"Là hoa, là bướm, là tà áo xưa." 
Mẹ hóa thành vẻ đẹp truyền thống, nhẹ nhàng như tà áo quê hương.
 
CHƯƠNG II
LỬA TÂM MẸ CHÁY ÂM THẦM.
Nội lực tinh thần, đức độ, hạnh tu, công quả, đời sống đạo đức thầm lặng của Mẹ.
 
Công phu thêu chỉ sáng ngời,
Nối tâm Thiên Lý, gọi mời Chơn Nhân.
Mẹ là ánh sáng tinh thần,
Vượt qua khổ hạnh mà dâng trọn lòng.
Từng câu giảng dạy thong dong,
Tựa như trăng tỏ giữa dòng trầm luân.
Mẹ dạy một chữ ân cần,
Khiêm nhu lễ độ, thảo ân dãi bày.
 
Khăn sương mòn gót tháng ngày,
Một tay nâng nỗi đọa đày thế nhân.
Tâm từ khơi lối chánh chân,
Dẫn con tìm lại nguồn ân Thượng Hoàng.
Ninh Hòa lưu dấu dịu dàng,
Mẹ là cổ tích giữa ngàn thực hư.
Một đời không chọn hơn thua,
Chỉ mong trọn nghĩa, chan hòa Nhân Tâm.
 
CHƯƠNG III
MẸ VÀ DI SẢN ĐẠO ĐỜI
Gắn bó với Đạo Pháp, truyền dạy cho thế hệ sau, xây dựng nền tảng đạo lý gia phong, gắn với linh thiêng Tiên Rồng.
 
Bến xưa đâu ngại trầm tầm,
Mẹ là tiếng gọi âm thầm gió trăng.
Tựa như hương cốm đầu năm,
Mẹ là mạch sống âm thầm nuôi con.
Nghiêm hòa đức độ vuông tròn,
Răn đời đừng để uốn mòn lương tri.
Mỗi lần tiếng gọi từ bi,
Là nghe vọng lại đường đi Mẹ dìu.
 
Trải bao thăng trầm cô liêu,
Chưa từng oán trách, chỉ nhiều xót xa.
Chữ "An Ninh" hóa thơ ca,
Gói hồn sông núi thiết tha nghĩa tình.
Mẹ là nhân chứng ân linh,
Chắt chiu từng hạt yên bình đắp xây.
Chữ Ninh là một kiếp này,
Chữ An là cả chuỗi ngày tịnh tâm.
 
CHƯƠNG II
LỬA TÂM MẸ CHÁY ÂM THẦM.
Lời thơ diễn giải theo mạch thiền vị, nhân văn. Giữ nguyên tinh thần thi ca sống trọn một đời chiêm nghiệm, để từng câu thơ trở thành một dòng sông tĩnh lặng, thấm sâu vào tâm thức.
 
"Công phu thêu chỉ sáng ngời,"
Mỗi mũi chỉ Mẹ thêu là một hơi thở thiền, một sự chú tâm tuyệt đối. Từ đôi tay Mẹ, ánh sáng của sự nhẫn nại được dệt thành hình.
"Nối tâm Thiên Lý, gọi mời Chơn Nhân." 
Tâm Mẹ nối với trời cao, như sợi chỉ vô hình dẫn con người trở về bản tính chân thật, không nhiễm bụi đời.
"Mẹ là ánh sáng tinh thần,"
Mẹ không chỉ là người dưỡng nuôi thân xác, mà còn là ngọn đèn soi đường cho tâm hồn, một thứ ánh sáng không bao giờ tắt.
"Vượt qua khổ hạnh mà dâng trọn lòng."
Dù đời nhiều thử thách, Mẹ vẫn hiến dâng tất cả bằng trái tim rộng mở, không oán than, không đòi hỏi.
"Từng câu giảng dạy thong dong,"
Lời Mẹ nhẹ như gió sớm, nhưng chứa đựng cả một trời minh triết.
"Tựa như trăng tỏ giữa dòng trầm luân."
Giữa bể khổ nhân gian, lời Mẹ là vầng trăng soi, giúp con người tìm lại lối về.
"Mẹ dạy một chữ ân cần,"
Một chữ thôi - nhưng là chữ của cả đời người: Chữ Nhân, chữ Nghĩa, chữ Tâm.
"Khiêm nhu lễ độ, thảo ân dãi bày."
Mẹ dạy sống khiêm cung, biết ơn, biết thương, biết cúi đầu trước điều thiện lành.
"Khăn sương mòn gót tháng ngày,"
Chiếc khăn thấm sương là chứng tích của bao năm tảo tần. Mỗi bước chân Mẹ là một dấu ấn của sự hy sinh.
"Một tay nâng nỗi đọa đày thế nhân."
Mẹ không chỉ nâng đỡ gia đình, mà còn cưu mang những phận đời khổ lụy bằng lòng từ bi vô hạn.
"Tâm từ khơi lối chánh chân,"
Từ bi của Mẹ mở ra con đường đúng đắn, giúp con người trở về với sự ngay thẳng trong tâm.
"Dẫn con tìm lại nguồn ân Thượng Hoàng."
Mẹ đưa con về với cội nguồn tổ tiên, với đạo lý Tiên Rồng, với lòng biết ơn trời đất.
"Ninh Hòa lưu dấu dịu dàng,"
Quê hương như in bóng Mẹ - hiền hòa, thanh tịnh, như một miền ký ức không phai.
"Mẹ là cổ tích giữa ngàn thực hư."
Giữa đời nhiều biến ảo, Mẹ là câu chuyện đẹp nhất, là điều chân thật còn sót lại.
"Một đời không chọn hơn thua," 
Mẹ không tranh giành, không bon chen, chỉ chọn sống đúng với đạo.
"Chỉ mong trọn nghĩa, chan hòa Nhân Tâm."
Điều Mẹ mong là lòng người sáng trong, là nghĩa tình được giữ vẹn.
 
CHƯƠNG III
MẸ VÀ DI SẢN ĐẠO ĐỜI.
Diễn Giải Gia Phong - Đạo Pháp - Tiên Rồng.
 
"Bến xưa đâu ngại trầm tầm,"
Mẹ trở về bến cũ với sự bình thản của người đã hiểu đời, không sợ sâu cạn, không ngại trầm luân.
"Mẹ là tiếng gọi âm thầm gió trăng."
Mẹ như tiếng vọng của thiên nhiên - nhẹ, trong, nhưng thấm sâu vào lòng người.
"Tựa như hương cốm đầu năm," 
Hương Mẹ tinh khiết, mộc mạc, gợi nhớ quê nhà, gợi nhớ những điều nguyên sơ nhất.
"Mẹ là mạch sống âm thầm nuôi con."
Mẹ nuôi con bằng sự hy sinh không lời, như dòng nước ngầm nuôi cả cánh đồng.
"Nghiêm hòa đức độ vuông tròn,"
Mẹ nghiêm mà hiền, tròn đầy nhân cách, là khuôn vàng thước ngọc của gia phong.
"Răn đời đừng để uốn mòn lương tri."
Mẹ nhắc con giữ lấy phần người trong mình, đừng để thời cuộc làm phai mờ lương thiện.
"Mỗi lần tiếng gọi từ bi,"
Khi lòng con hướng thiện, là nghe tiếng Mẹ vọng về.
"Là nghe vọng lại đường đi Mẹ dìu."
Mẹ dìu con bằng những giá trị vô hình, bằng đạo lý thấm vào máu thịt.
 
"Trải bao thăng trầm cô liêu,"
Mẹ đi qua cô đơn mà vẫn vững vàng, như cây tùng đứng giữa gió.
"Chưa từng oán trách, chỉ nhiều xót xa."
Mẹ không trách đời, chỉ thương đời, thương người.
"Chữ "An Ninh" hóa thơ ca,"
Hai chữ ấy trở thành linh hồn của một bài thơ sống, là di sản tinh thần của cả dòng họ.
"Gói hồn sông núi thiết tha nghĩa tình."
Trong đó là cả đất nước, cả truyền thống Tiên Rồng, cả nghĩa tình tổ tông.
"Mẹ là nhân chứng ân linh,"
Mẹ chứng giám cho bao phúc đức, là người giữ lửa cho gia đạo.
"Chắt chiu từng hạt yên bình đắp xây."
Mẹ xây bình yên như người trồng lúa - từng hạt một, từng ngày một.
"Chữ Ninh là một kiếp này,"
Ninh là sự bền vững của đời Mẹ, là nền tảng gia phong.
"Chữ An là cả chuỗi ngày tịnh tâm." 
An là sự tĩnh lặng Mẹ trao truyền, là hơi thở thiền trong từng thế hệ.
 
CHƯƠNG IV
ÁNH SÁNG MẸ TRONG LINH HỒN DÂN TỘC
Mẹ hòa nhập với hồn thiêng đất nước hình tượng mẫu từ bất tử trong văn hóa Việt.
 
Mẹ ươm lý tưởng âm thầm,
Tự bi dựng đạo, tinh rằm tỏa soi.
Bên trong một thoáng mây trôi,
Là niềm vi diệu không rời Chơn Tâm.
Từ nơi bếp lửa âm thầm,
Ngọn thiêng bừng sáng giữa rừng phàm phu.
Từng trang Mẹ viết công phu,
Đạo vàng tỏ rạng, đạo mù sáng ra.
 
Mẹ như dáng núi đậm đà,
Bóng thông bền rễ chan hòa trời Nam.
Câu ca vọng mãi miên man,
Ơn sinh, ơn dưỡng, ơn làm Người xưa.
Lời Mẹ đâu chỉ sớm trưa,
Là Kinh là Pháp giữa mùa vô minh.
Nguyện lòng con giữ An Ninh,
Mẹ là Trụ Thế trong sinh diệt đời.
 
CHƯƠNG V
VỌNG ÂM MẸ CÒN MÃI
Truyền trao thế hệ kế tiếp bất tử,mẫu từ trong dòng thiêng sử thi.
 
Đêm về con thấy lòng nhòa,
Gửi lời theo gió hương hoa tuyệt vời!
Mẹ còn trong cõi đất trời,
Mẹ là nhịp thở muôn đời Việt Nam.
Tên Người vang vọng thi ca,
Là hoa, là bướm, là tà áo xưa...
Con đi đâu cũng không ngờ,
Bóng Mẹ còn đó hồn thơ đất này.
 
Chắt chiu từng nét bàn tay,
Gieo vào nhân hạnh một ngày An Ninh.
Mẹ là ánh đuốc vô hình,
Thắp cho nhân thế nghĩa tình cao sâu.
Nguyện lòng thơ khắc nhiệm màu,
Mẹ là linh khí nhiệm mầu Hồng Ân.
 
CHƯƠNG V
MẸ CÒN MÃI TRONG TÔI
 
Nghe trong vách đá rêu phong,
Một dòng lệ Mẹ hóa dòng Trường Sơn.
Người đi thân giữa hoàng hôn,
Hồn thơ còn vọng từng cơn mộng lành.
Tay gầy dẫn dắt đàn con,
Dìu qua những bước núi non biển đầm.
Dáng Người in giữa trầm ngâm,
Nuôi chồng trăng hiện trong tầm thiện tâm.
 
Mỗi lời Mẹ dặn âm thầm,
Tựa Kinh, tựa Pháp, tựa tầm Đạo Nhân.
"Tu thân giữ tánh thiệt chân,
Sống không tà niệm, làm ơn, giúp người..."
Bao năm tiếng Mẹ ru đời,
Mà như Pháp Tạng giữa thời nhiễu nhương.
Lời hiền hơn cả mười phương,
Dẫu xa trăm nẻo, lòng thương vẫn gần.
 
Mẹ là ngọn gió thăng trầm,
Thoảng trong hơi thở mỗi lần con đau.
Mẹ là giọt nắng trên đầu,
Rọi vào kiếp sống một màu thanh lương.
Mẹ như cổ tích quê hương,
Nhưng không ẩn hiện, Mẹ thường sát bên.
Tình yêu không nói lời tên,
Nhưng bao thế kỷ vẫn bền ngọn tâm.
 
Mẹ từng là ánh trăng rằm,
Mỗi khi nhân loại chìm trong mê lầm.
Dìu từng thế hệ bước chầm,
Làm cây cầu nhỏ nối tầm Đại Đạo.
Đời không thiếu những lao đao,
Nhưng nhờ tay Mẹ, đời nào cũng xuân.
Chữ "Ninh" như tiếng chuông ngân,
Chữ "An" như đỉnh cao tầng phước duyên.
 
Mẹ không phải tượng thiêng liêng,
Mẹ là khí chất tổ tiên nước nhà.
Hồn dân tộc giữa phong ba,
Đọng trong bóng Mẹ chan hòa yêu thương.
Mẹ là núi dựng biên cương,
Là sông gội sạch tang thương đất này.
Một đời, một kiếp đắp xây,
Không mong đền đáp, không rày trách ai.
 
Mẹ về trong giấc trăng say,
Mỗi câu ru cũ gọi ngày hồi sinh.
Con nghe trong cả lặng thinh,
Là hơi Mẹ thở, là hình bóng xưa.
Dẫu mai đất đổi trời mưa,
Tim con vẫn giữ một mùa Diệu Kim.
Dẫu thân có bước vô hình,
Hồn Mẹ vẫn sáng, lung linh đạo đời.
 
CHƯƠNG IV
ÁNH SÁNG MẸ TRONG LINH HỒN DÂN TỘC
Thiền Đạo - Văn Hóa Việt.
 
"Mẹ ươm lý tưởng âm thầm,"
Lý tưởng của Mẹ không phô trương, như hạt giống nằm sâu trong đất, âm thầm nảy mầm thành sức mạnh tinh thần của cả một gia tộc.
"Tự bi dựng đạo, tinh rằm tỏa soi." 
Từ bi của Mẹ là ánh trăng rằm - tròn đầy, sáng tỏ, soi rọi vào những góc tối của kiếp người, dựng nên con đường đạo giữa đời.
"Bên trong một thoáng mây trôi,"
Dẫu đời vô thường như mây bay, tâm Mẹ vẫn không đổi, vẫn giữ được sự tĩnh lặng của người hiểu đạo.
"Là niềm vi diệu không rời Chơn Tâm."
Trong Mẹ luôn có một điều kỳ diệu: sự gắn bó tuyệt đối với Chân Tâm - bản thể trong sáng của con người Việt.
"Từ nơi bếp lửa âm thầm," 
Bếp lửa Mẹ nhóm mỗi ngày là biểu tượng của văn hóa Việt: nơi giữ hơi ấm gia đình, nơi truyền lửa đạo lý.
"Ngọn thiêng bừng sáng giữa rừng phàm phu." 
Giữa đời tục, ngọn lửa ấy trở thành ánh sáng thiêng, soi đường cho những tâm hồn lạc lối.
"Từng trang Mẹ viết công phu,"
Mỗi hành động, mỗi lời dạy của Mẹ là một trang kinh sống, được viết bằng sự nhẫn nại và lòng từ.
"Đạo vàng tỏ rạng, đạo mù sáng ra."
Nhờ Mẹ, điều tối tăm cũng hóa sáng, đạo lý trở nên rõ ràng như vàng ròng giữa đời.
"Mẹ như dáng núi đậm đà,"
Mẹ đứng vững như núi, trầm mặc mà bao dung, là hình tượng bất tử trong tâm thức Việt.
"Bóng thông bền rễ chan hòa trời Nam."
Như cây thông bền gốc, Mẹ hòa vào đất trời phương Nam, trở thành một phần của linh khí quê hương.
"Câu ca vọng mãi miên man,"
Ân Mẹ như câu hát ru, vang mãi qua nhiều thế hệ.
"Ơn sinh, ơn dưỡng, ơn làm Người xưa."
Ba ơn lớn nhất đời người - sinh thành, dưỡng dục, và dạy làm người - đều hội tụ trong Mẹ.
"Lời Mẹ đâu chỉ sớm trưa,"
Lời Mẹ không chỉ là lời nói, mà là đạo lý sống.
"Là Kinh là Pháp giữa mùa vô minh."
Trong thời buổi nhiễu nhương, lời Mẹ như kinh pháp, giúp con người vượt khỏi vô minh.
"Nguyện lòng con giữ An Ninh," 
Con nguyện giữ trọn hai chữ An-Ninh như giữ một lời thề thiêng liêng.
"Mẹ là Trụ Thế trong sinh diệt đời."
Mẹ là cột trụ tinh thần, giữ cho gia đạo đứng vững giữa vòng sinh diệt.
 
CHƯƠNG V
VỌNG ÂM MẸ CÒN MÃI
Diễn Giải Về Sự Truyền Thừa - Linh Khí - Sử Thi Gia Tộc.
êm về con thấy lòng nhòa,"
Trong đêm tĩnh lặng, ký ức về Mẹ làm lòng con mềm lại.
"Gửi lời theo gió hương hoa tuyệt vời!"
Con gửi nỗi nhớ theo gió, như gửi một nén hương vô hình lên trời cao.
"Mẹ còn trong cõi đất trời,"
Mẹ không mất - Mẹ hòa vào đất trời, vào linh khí Việt.
"Mẹ là nhịp thở muôn đời Việt Nam."
Mẹ là biểu tượng của người phụ nữ Việt: Bền bỉ, nhân hậu, bao dung.
"Tên Người vang vọng thi ca,"
Tên Mẹ trở thành âm hưởng trong thơ ca gia tộc.
"Là hoa, là bướm, là tà áo xưa..."
Mẹ hóa thành vẻ đẹp truyền thống, nhẹ nhàng như tà áo quê hương.
"Con đi đâu cũng không ngờ, 
Bóng Mẹ còn đó hồn thơ đất này."
Dù đi xa, con vẫn thấy bóng Mẹ trong từng hơi thở của quê hương.
"Chắt chiu từng nét bàn tay"
Từng cử chỉ của Mẹ là một bài học về sự tinh tế và nhân hậu.
"Gieo vào nhân hạnh một ngày An Ninh."
Mẹ gieo vào đời con hạt giống bình yên.
"Mẹ là ánh đuốc vô hình," 
Mẹ soi đường bằng ánh sáng không thấy được, nhưng cảm được.
"Thắp cho nhân thế nghĩa tình cao sâu"
Ánh sáng ấy làm con người biết thương nhau hơn.
"Nguyện lòng thơ khắc nhiệm màu,"
Con nguyện ghi lại điều thiêng liêng ấy trong từng câu thơ.
"Mẹ là linh khí nhiệm mầu Hồng Ân."
Mẹ là phúc lành của tổ tiên, là linh khí của dòng họ.
 
CHƯƠNG VI
MẸ CÒN MÃI TRONG TÔI
Tình Mẫu Tử - Sự Bất Tử Của Tình Thương.
 
"Nghe trong vách đá rêu phong, 
Một dòng lệ Mẹ hóa dòng Trường Sơn." 
Nỗi nhọc nhằn của Mẹ hóa thành sức mạnh như dãy Trường Sơn - bền bỉ, bất khuất.
"Người đi thân giữa hoàng hôn, 
Hồn thơ còn vọng từng cơn mộng lành." 
Dẫu Mẹ khuất bóng, hồn thơ về Mẹ vẫn sáng như giấc mộng hiền.
"Tay gầy dẫn dắt đàn con, 
Dìu qua những bước núi non biển đầm."
Đôi tay gầy nhưng đủ sức nâng cả gia đình qua bao gian khó.
"Dáng Người in giữa trầm ngâm, 
Nuôi chồng trăng hiện trong tầm thiện tâm."
Dáng Mẹ như vầng trăng soi vào lòng người, hiền hòa mà sâu thẳm.
 
"Mỗi lời Mẹ dặn âm thầm, 
Tựa Kinh, tựa Pháp, tựa tầm Đạo Nhân."
Lời Mẹ là đạo lý, là kim chỉ nam cho đời sống thiện lương.
"Tu thân giữ tánh thiệt chân, 
Sống không tà niệm, làm ơn, giúp người..."
Đó là cốt lõi đạo làm người mà Mẹ truyền lại.
"Bao năm tiếng Mẹ ru đời, 
Mà như Pháp Tạng giữa thời nhiễu nhương." 
Tiếng ru của Mẹ là kho tàng đạo đức giữa thời loạn.
"Lời hiền hơn cả mười phương, 
Dẫu xa trăm nẻo, lòng thương vẫn gần."
Tình Mẹ vượt mọi khoảng cách, luôn ở bên con.
"Mẹ là ngọn gió thăng trầm, 
Thoảng trong hơi thở mỗi lần con đau."
Khi con khổ, con nghe như có Mẹ bên cạnh.
"Mẹ là giọt nắng trên đầu, 
Rọi vào kiếp sống một màu thanh lương."
Mẹ làm đời con sáng hơn, nhẹ hơn.
"Mẹ như cổ tích quê hương, 
Nhưng không ẩn hiện, Mẹ thường sát bên."
Mẹ không xa vời như chuyện cổ, Mẹ là hiện hữu trong từng khoảnh khắc.
"Tình yêu không nói lời tên, 
Nhưng bao thế kỷ vẫn bền ngọn tâm."
Tình Mẹ là thứ tình yêu không cần gọi tên, nhưng bất tử.
 
"Mẹ từng là ánh trăng rằm, 
Mỗi khi nhân loại chìm trong mê lầm."
Mẹ soi sáng những lúc con lạc lối.
"Dìu từng thế hệ bước chầm, 
Làm cây cầu nhỏ nối tầm Đại Đạo."
Mẹ là chiếc cầu nối con người với đạo lý.
"Đời không thiếu những lao đao, 
Nhưng nhờ tay Mẹ, đời nào cũng xuân."
Nhờ Mẹ, gian khó cũng hóa thành mùa xuân.
"Chữ "Ninh" như tiếng chuông ngân, 
Chữ "An" như đỉnh cao tầng phước duyên."
Hai chữ ấy là linh hồn của gia tộc, là phúc đức truyền đời.
 
"Mẹ không phải tượng thiêng liêng, 
Mẹ là khí chất tổ tiên nước nhà."
Mẹ là hiện thân của truyền thống Việt, của mẫu từ bất tử.
"Hồn dân tộc giữa phong ba, 
Đọng trong bóng Mẹ chan hòa yêu thương."
Trong Mẹ là cả linh hồn dân tộc.
"Mẹ là núi dựng biên cương, 
Là sông gội sạch tang thương đất này."
Mẹ là biểu tượng của sự bảo hộ, của thanh lọc, của trường tồn.
"Một đời, một kiếp đắp xây, 
Không mong đền đáp, không rày trách ai."
Mẹ sống vì người khác, không đòi hỏi, không oán trách.
"Mẹ về trong giấc trăng say, 
Mỗi câu ru cũ gọi ngày hồi sinh."
Trong giấc mơ, Mẹ trở lại như ánh trăng, đánh thức những điều đẹp đẽ.
"Con nghe trong cả lặng thinh, 
Là hơi Mẹ thở, là hình bóng xưa."
Ngay cả im lặng cũng mang hơi ấm của Mẹ.
"Dẫu mai đất đổi trời mưa, 
Tim con vẫn giữ một mùa Diệu Kim."
Dù đời đổi thay, con vẫn giữ Mẹ trong tim như một mùa vàng bất tận.
"Dẫu thân có bước vô hình, 
Hồn Mẹ vẫn sáng, lung linh đạo đời."
Mẹ đã hòa vào đạo lý, vào ánh sáng của đời sống Việt.
 
CHƯƠNG VI
MẸ HÒA VÀO CÕI ĐẠO
Kể từ đây, Mẹ không còn là một cá nhân hữu hình trong cõi tạm, mà đã hòa nhập vào đại khí thiêng của Đạo Người, Đạo Trời. Tâm của Mẹ là hồn Đạo lý, là hạt giống Từ Bi gieo vào thế sự...
 
MẸ HÒA VÀO CÕI ĐẠO.
Từ ngày Mẹ bước dặm trường,
Trần gian bừng sáng nẻo đường Mẹ đi.
Không gian, đèn thắp từ bi,
Người thương tâm thức luôn ghi chân Người.
Như sen vươn nở giữa đời,
Không mang sắc tướng, chỉ lời đạo tâm.
Mẹ là gió nhẹ thì thầm,
Lùa qua cánh cổng giá lâm ban chiều.
 
Mẹ là ánh sáng đa chiều,
Chiếu soi chân thức từng điều hư không.
Bỏ xuống hiện diện thay lòng,
Mẹ cõi sống tận cùng nhiệm mầu.
Pháp danh Diệu Kim thâm sâu,
Giống như chân ngọc giữa bầu Trời Đông.
Người xưa gọi Mẹ hiển thông,
Nay con mới hiểu chữ "Không" là đầy.
 
Dẫu sau Mẹ giữa mây bay,
Con cầu Mẹ hiện đôi tay cứu đời.
Người tu rửa tánh mỗi ngày,
Cũng như hình ảnh Mẹ đầy tình thương.
Không ai lặng lẽ trăm đường,
Mà gieo chánh hạnh tận cùng thế gian.
Tên Người Chặt nghĩa tâm an,
Chặt là chí khí, là tràn hiến dâng.
 
Tấm thân nhỏ giữa đời băng,
Làm nên chân lý không bằng giáo điều.
Mẹ không dạy lắm mỹ miều,
Chỉ bằng thí xả tình yêu âm thầm.
Cúng không chỉ bởi lễ trầm,
Cúng là sống thật, là tâm vị tha.
Tu không phải chỉ lạy Hoa,
Tu là giữ Mẹ trong ta mỗi ngày.
 
Mẹ hòa trời đất tháng ngày,
Mẹ thay lời gió, ra tay độ người.
Mẹ là mắt sáng không lời,
Lấy tâm hành Đạo giữa đời trầm luân.
Mẹ là giọt lệ thấm trần,
Chảy qua năm tháng, thấm mầm thiện tâm.
Người đi hóa ánh trăng rằm,
Vẫn còn ẩn hiện trong tầm mắt xưa.
 
CHƯƠNG VII
MẸ LÀ LINH KHÍ ĐẠI TÂM.
Từ nhân vị, Mẹ thăng hoa thành linh khí bất diệt,
là Tâm hồn của Đạo, là khí của Trời, là Hồn của Dân Tộc. Mẹ không chỉ là một người Mẹ, mà là khởi nguyên Từ Mẫu.
 
LÒNG MẸ ĐẠI CHÚNG.
Có khi Mẹ hóa trầm hương,
Bay theo ngọn khói mười phương đạo đàn.
Có khi Mẹ hóa suối ngàn,
Chảy trong ý thức mỗi hàng thiện tâm.
Lúc thành ánh mắt trăm năm,
Nhìn con hành Đạo giữa tầm tục gian.
Lúc như giọt nước thanh đàm,
Tưới vào cõi lửa, dịu dàng ngọn thiêng.
 
Mẹ là chân lý linh thiêng,
Không ghi thành sách, không biên thành lời.
Mẹ không giảng Đạo cao vời,
Chỉ âm thầm sống để người biết thương.
Không câu giáo lý trăm đường,
Chỉ gieo một chữ yêu thương mỗi ngày.
Không cần thuyết pháp đâu đây,
Mẹ là hiện tượng dựng xây vô hình.
 
Mẹ là chiếc áo thiền sinh,
Vá bao mảnh vỡ của tình nhân gian.
Mẹ là một đóa sen vàng,
Nở trong bùn tối nhưng tràn quang minh.
Ai đi giữa chốn tử sinh,
Nghe hơi thở Mẹ, tự mình chuyển mê.
Ai đang rớt giữa u mê,
Đều nghe tiếng Mẹ gọi về, tỉnh ra…
 
LÒNG MẸ BÀI CA BẤT TỬ
Một khúc ca lòng Mẹ Đất Trời,
Bao la chưa biệt, lòng còn kết nối…
Chúng con còn Mẹ niềm vui hạnh phúc.
 
CHƯƠNG VI
Thiền - Đạo - Tâm - Vô Ngã.
Mạch thơ linh khí chứa thiền vị, huyền nhiệm, triết học. Dòng chú giải từng câu thơ thấm sâu vào tâm linh Mẹ và đạo lý gia tộc họ Huỳnh.
 
"Từ ngày Mẹ bước dặm trường,"
Từ khoảnh khắc Mẹ rời cõi tạm, hành trình của Mẹ không kết thúc mà mở ra một con đường mới - con đường của linh hồn hòa vào Đạo.
"Trần gian bừng sáng nẻo đường Mẹ đi."
Sự ra đi của Mẹ không để lại bóng tối, mà làm sáng lên những giá trị Mẹ từng sống.
"Không gian, đèn thắp từ bi,"
Không gian quanh Mẹ như được thắp sáng bằng lòng từ bi vô lượng.
"Người thương tâm thức luôn ghi chân Người."
Những ai từng chạm vào tâm Mẹ đều mang theo dấu ấn của sự hiền lành và tỉnh thức.
"Như sen vươn nở giữa đời,"
Mẹ như đóa sen nở trong bùn, không nhiễm bụi trần.
"Không mang sắc tướng, chỉ lời đạo tâm."
Mẹ không cần hình tướng để hiện hữu; chỉ cần tâm đạo là đủ để soi sáng.
"Mẹ là gió nhẹ thì thầm, 
Lùa qua cánh cổng giá lâm ban chiều."
Mẹ trở thành làn gió nhẹ, chạm vào đời bằng sự dịu dàng không lời.
"Mẹ là ánh sáng đa chiều, 
Chiếu soi chân thức từng điều hư không."
Ánh sáng của Mẹ không chỉ chiếu vào vật chất, mà soi vào bản thể, vào những điều vô hình.
"Bỏ xuống hiện diện thay lòng, 
Mẹ là cõi sống tận cùng nhiệm mầu."
Khi Mẹ buông bỏ thân xác, sự hiện diện của Mẹ lại trở nên sâu sắc hơn.
"Pháp danh Diệu Kim thâm sâu, 
Giống như chân ngọc giữa bầu Trời Đông."
Pháp danh của Mẹ là viên ngọc sáng, biểu tượng của sự thanh tịnh và trí tuệ.
"Người xưa gọi Mẹ hiển thông, 
Nay con mới hiểu chữ "Không" là đầy."
"Không" không phải là mất, mà là sự đầy đủ của mọi hiện hữu tinh thần.
"Dẫu sau Mẹ giữa mây bay, 
Con cầu Mẹ hiện đôi tay cứu đời."
Dẫu Mẹ đã hòa vào mây trời, bàn tay cứu độ của Mẹ vẫn hiện hữu trong từng hành động thiện lành của con cháu.
"Người tu rửa tánh mỗi ngày, 
Cũng như hình ảnh Mẹ đầy tình thương."
Người tu hành chân chính cũng giống như Mẹ - sống bằng lòng thương và sự tỉnh thức.
"Không ai lặng lẽ trăm đường, 
Mà gieo chánh hạnh tận cùng thế gian."
Sự lặng lẽ của Mẹ là sức mạnh lớn nhất, gieo đạo đức vào đời mà không cần phô trương.
"Tên Người Chặt nghĩa tâm an, 
Chặt là chí khí, là tràn hiến dâng."
Tên Mẹ là lời nhắc về sự kiên định, về tấm lòng hiến dâng không điều kiện.
"Tấm thân nhỏ giữa đời băng, 
Làm nên chân lý không bằng giáo điều."
Mẹ không cần triết lý cao siêu; chính đời sống của Mẹ là chân lý.
"Mẹ không dạy lắm mỹ miều, 
Chỉ bằng thí xả tình yêu âm thầm."
Mẹ dạy bằng hành động, bằng sự cho đi không đòi nhận lại.
"Cúng không chỉ bởi lễ trầm, 
Cúng là sống thật, là tâm vị tha."
Cúng dường không phải nghi thức, mà là sống bằng lòng từ.
"Tu không phải chỉ lạy Hoa, 
Tu là giữ Mẹ trong ta mỗi ngày."
Tu là giữ những phẩm hạnh của Mẹ trong từng hơi thở.
"Mẹ hòa trời đất tháng ngày, 
Mẹ thay lời gió, ra tay độ người."
Mẹ trở thành một phần của trời đất, độ đời bằng sự hiện diện vô hình.
"Mẹ là mắt sáng không lời, 
Lấy tâm hành Đạo giữa đời trầm luân." 
Mẹ không nói, nhưng ánh sáng của Mẹ dẫn đường.
"Mẹ là giọt lệ thấm trần, 
Chảy qua năm tháng, thấm mầm thiện tâm."
Giọt lệ của Mẹ hóa thành mưa lành nuôi dưỡng lòng người.
"Người đi hóa ánh trăng rằm, 
Vẫn còn ẩn hiện trong tầm mắt xưa."
Mẹ như trăng rằm - dẫu khuất vẫn sáng trong ký ức.
 
CHƯƠNG VII
LINH KHÍ ĐẠI TÂM.
Từ Mẫu Tộc Huỳnh - Hồn Thiêng Liêng.
 
"Có khi Mẹ hóa trầm hương, 
Bay theo ngọn khói mười phương đạo đàn."
Mẹ trở thành hương thơm của đạo, lan tỏa khắp mười phương.
"Có khi Mẹ hóa suối ngàn, 
Chảy trong ý thức mỗi hàng thiện tâm."
Mẹ là dòng suối trong, nuôi dưỡng tâm thiện của con người.
"Lúc thành ánh mắt trăm năm, 
Nhìn con hành Đạo giữa tầm tục gian."
Ánh mắt Mẹ dõi theo con qua bao thế hệ.
"Lúc như giọt nước thanh đàm, 
ới vào cõi lửa, dịu dàng ngọn thiêng."
Mẹ làm dịu những khổ đau bằng sự hiền hòa.
"Mẹ là chân lý linh thiêng, 
Không ghi thành sách, không biên thành lời."
Chân lý của Mẹ không nằm trong kinh sách, mà trong đời sống.
"Mẹ không giảng Đạo cao vời, 
Chỉ âm thầm sống để người biết thương."
Đạo của Mẹ là đạo của tình thương.
"Không câu giáo lý trăm đường, 
Chỉ gieo một chữ yêu thương mỗi ngày."
Một chữ yêu thương đủ thay cho vạn lời thuyết pháp.
"Không cần thuyết pháp đâu đây, 
Mẹ là hiện tượng dựng xây vô hình."
Mẹ là bài pháp sống, không cần lời nói.
"Mẹ là chiếc áo thiền sinh, 
Vá bao mảnh vỡ của tình nhân gian."
Mẹ hàn gắn những đổ vỡ bằng sự bao dung.
"Mẹ là một đóa sen vàng, 
Nở trong bùn tối nhưng tràn quang minh."
Mẹ là biểu tượng của sự thanh tịnh giữa đời ô trược.
"Ai đi giữa chốn tử sinh, 
Nghe hơi thở Mẹ, tự mình chuyển mê."
Hơi thở Mẹ giúp người tỉnh ngộ.
"Ai đang rớt giữa u mê, 
Đều nghe tiếng Mẹ gọi về, tỉnh ra…"
Tiếng gọi của Mẹ là tiếng gọi của lương tri.
 
DÂNG HIẾN MẸ BÀI CA BẤT TỬ
Lời Nguyện - Lời Tri Ân - Lời Hồi Hướng.
 
"Một khúc ca lòng Mẹ Đất Trời," 
Bao la chưa biệt, lòng còn kết nối…"
Khúc ca dâng Mẹ là khúc ca của đất trời, của sự bất tử.
"Chúng con còn Mẹ niềm vui hạnh phúc."
Chỉ cần còn nhớ Mẹ, là còn hạnh phúc, còn ánh sáng, còn đạo trong đời.
 
CHƯƠNG VIII
TRIẾT HỌC HỒN MẸ ĐẠI TÂM
 
I . MẸ - NGUỒN GỐC CỦA ĐẠO LÝ.
Trong mọi nền văn minh, hình tượng Mẹ luôn đứng ở vị trí khởi nguyên. 
Nhưng trong văn hóa Việt, Mẹ không chỉ là người sinh thành; Mẹ là Đạo.
Đạo không phải là giáo điều, không phải là kinh sách, mà là cách Mẹ sống: 
– Âm thầm, 
– Bền bỉ, 
– Bao dung, 
– Không đòi hỏi, 
– Không phô trương, 
– Không tranh hơn thua.
 
Đạo của Mẹ là đạo của "từ bi trong từng hơi thở"
đạo của "nhẫn nại trong từng bước chân"
đạo của "hiến dâng trong từng việc nhỏ".
Nếu các bậc hiền triết viết kinh bằng chữ, 
thì Mẹ viết kinh bằng đời sống.
Nếu các bậc thánh nhân giảng đạo bằng lời, 
thì Mẹ giảng đạo bằng im lặng.
Nếu các bậc tu sĩ tìm giác ngộ trong núi rừng, 
thì Mẹ tìm giác ngộ trong bếp lửa, trong giọt mồ hôi, trong tiếng ru con.
Đó là "Đạo Việt" một đạo không cần tên gọi, 
nhưng thấm vào từng nếp sống, từng câu ca dao, từng mái nhà.
 
II . MẸ - LINH KHÍ CỦA DÂN TỘC.
Dân tộc Việt tồn tại qua ngàn năm bão tố không phải nhờ sức mạnh vũ khí, 
mà nh"sức mạnh của những người Mẹ".
Mẹ là người giữ lửa trong những đêm loạn lạc. 
Mẹ là người giữ đất khi cha và con ra trận. 
Mẹ là người giữ tiếng Việt qua lời ru. 
Mẹ là người giữ đạo lý qua từng bữa cơm nghèo.
 
Không có Mẹ, dân tộc này không có linh hồn.
Mẹ là biểu tượng của: 
– Sự bền bỉ như tre, 
– Sự mềm mại như lụa, 
– Sự kiên cường như đá núi, 
– Sự bao dung như dòng sông.
Trong mỗi người Việt, dù đi xa đến đâu, vẫn mang theo một phần linh khí của Mẹ, một thứ ánh sáng không thể tắt.
 
III . MẸ - CÕI ĐẠO HÒA VÀO CÕI NGƯỜI.
Khi Mẹ rời cõi tạm, Mẹ không mất. 
Mẹ "chuyển hóa".
Từ hữu hình sang vô hình. 
Từ cá nhân sang đại ngã. 
Từ một đời người sang một nguyên lý sống.
 
Mẹ trở thành: 
– Hơi gió nhẹ trên mái nhà, 
– Ánh trăng rằm trên đồng nội, 
– Tiếng chuông ngân trong tâm thức, 
– Giọt nước lành tưới vào cõi lửa, 
– Hạt giống thiện gieo vào lòng người.
 
Mẹ hòa vào "Đạo Trời" rộng lớn, bao dung. 
Mẹ hòa vào "Đạo Người" nhân nghĩa, thủy chung. 
Mẹ hòa vào "Đạo Việt" bền bỉ, hiền hòa, bất khuất.
Từ đây, Mẹ không còn là "một người", mà là "một cõi".

Home  Phần [1] [2]

Aucun commentaire: