Nghệ Thuật Trong Thời Đại Biến Đổi:
* Hội họa và sự tái định nghĩa của
cái đẹp trong thời đại biến đổi. Triết học cái đẹp cuộc sống do người xem tranh lấy quyết định.
- Cái đẹp không còn là một chuẩn mực, mà trở thành
một trạng thái chuyển động.
- Nó
không còn là "điều đúng", mà là "điều đang trở thành".
- Hội họa ngày nay không chỉ phản ánh thế giới, mà còn phản ánh sự bất ổn của
chính khái niệm phản ánh.
Trong thời đại biến đổi,
cái đẹp có thể là:
- Một vệt màu không hoàn chỉnh.
- Một bố cục cố ý phá vỡ cân bằng.
- Một sự thô ráp, méo mó, hoặc thậm chí khó chịu.
- Một khoảnh khắc của cảm xúc chưa kịp gọi tên.
Cái đẹp không còn là mục tiêu, mà là hệ quả của một quá trình khám phá.
Người họa sĩ không còn tìm kiếm cái đẹp, họ tạo ra những điều kiện để cái đẹp tự xuất hiện
đôi khi bất ngờ, đôi khi đầy mâu thuẫn.
Trong bối cảnh ấy, hội họa trở thành một cuộc đối
thoại giữa:
- Trực giác và lý trí.
- Truyền thống và đột phá.
- Con người và công nghệ.
- Cái
nhìn và cái không thể nhìn.
Cái đẹp, vì thế, không chết đi, nó chỉ thay đổi hình dạng, giống như
ánh sáng khi đi qua một lăng kính mới.
* Nghệ thuật như một hình thức triết học sống.
Nếu triết học là nỗ lực hiểu về
tồn tại, thì nghệ thuật là nỗ lực trải
nghiệm tồn tại.
Nó
không chỉ đặt câu hỏi, mà còn cho phép ta sống trong câu hỏi.
Nghệ thuật là triết học theo ba
cách:
a . Triết học của cảm
xúc.
Triết học truyền
thống thường ưu tiên lý trí, nhưng nghệ thuật cho thấy rằng cảm xúc cũng có cấu trúc, cũng có logic, cũng có chân lý
của riêng nó.
Một bức tranh có thể nói lên điều mà ngôn ngữ không thể diễn đạt.
b . Triết học của hiện sinh.
Khi người nghệ sĩ đặt nét cọ đầu tiên, họ đang khẳng định
sự hiện diện của mình trong thế giới.
Mỗi tác phẩm là một câu trả lời không phải cho một câu hỏi cụ thể, mà cho sự tồn tại của
chính người nghệ sĩ.
c . Triết học của hành động.
Nghệ thuật không chỉ là suy nghĩ, mà là hành động:
- Hành
động lựa chọn.
- Hành
động loại bỏ.
- Hành
động tạo ra.
- Hành
động chấp nhận rủi ro.
Nó là
triết học được viết bằng
màu sắc, bằng đường nét,
bằng chất liệu, bằng sự
im lặng và cả sự hỗn loạn.
Nghệ thuật, theo nghĩa này, không chỉ để ngắm nó để sống cùng.
* Vai
trò của người xem trong việc
hoàn thiện tác
phẩm nghệ thuật.
Không
có người xem, tác phẩm nghệ thuật
chỉ là một vật thể.
Chính
người xem kích hoạt nó.
Trong thời đại hiện
nay, vai trò của người xem trở nên quan trọng hơn bao giờ
hết:
a . Người xem là đồng tác giả.
Một tác phẩm không bao giờ có một ý nghĩa duy nhất.
Mỗi người xem mang đến:
- Ký ức.
- Trải nghiệm.
- Nỗi đau.
- Niềm vui.
- Định kiến.
- Khát vọng.
Những điều ấy hòa vào tác phẩm, tạo ra một phiên bản mới của nó trong tâm trí mỗi người.
b . Người xem hoàn thiện tác phẩm bằng sự diễn
giải.
Một bức tranh trừu tượng chỉ trở thành "có nghĩa" khi người xem tìm thấy trong đó một điều gì đó thuộc về mình.
Ý nghĩa không nằm trong tác phẩm, mà nằm giữa tác phẩm và người xem.
c . Người xem là tấm gương phản
chiếu thời đại.
Cách
chúng ta nhìn nghệ thuật nói lên cách chúng ta nhìn thế giới.
Trong thời đại biến đổi, người xem không còn thụ động; họ:
- Đặt câu hỏi.
- Phản biện .
- Tái
diễn giải.
- Thậm chí tái tạo tác phẩm qua công nghệ, qua mạng xã hội, qua tương tác số.
Tác
phẩm nghệ thuật, vì thế, không còn là một thực thể cố định nó là một dòng
chảy, và người xem là một phần của dòng chảy ấy.
Hội họa trong thời đại biến đổi không chỉ tái định nghĩa cái đẹp, mà còn tái định nghĩa chính vai trò của nghệ thuật trong đời sống.
Nghệ thuật trở thành một hình thức triết học sống
một cách để con người hiểu mình, hiểu thế giới, và hiểu những điều
không thể gọi tên.
Và người xem, với tất
cả sự phức tạp của họ, trở thành người đồng hành không thể thiếu, người hoàn thiện tác
phẩm bằng chính sự hiện diện của
mình.
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire