Trong đời sống đương đại, có những nghệ sĩ hội
họa cho rằng sáng tác đứng trước một nghịch lý: Xã hội càng phát triển, nghệ thuật càng bị đẩy xa khỏi trung tâm, khi kinh tế càng chi phối, người nghệ
sĩ càng dễ cảm thấy lạc lõng.
Luận điểm cốt lõi cần được làm rõ: hội họa không chỉ là sản phẩm thẩm mỹ,
mà là một phương thức nhận thức thế giới. Khi xã hội vận hành theo logic kinh tế, nghệ thuật càng phải khẳng định giá trị nhận thức độc
lập của mình. Người nghệ sĩ không nên bỏ cuộc, bởi chính họ là những người giữ
lại chiều sâu mà đời sống vật chất không thể cung cấp. Hội
họa, trong bản chất, là một hình
thức suy tưởng bằng hình ảnh; nó giúp con người nhìn lại chính mình trong một thời đại đầy đứt gãy.
Để hội họa tiếp
cận và tìm lại mối liên hệ với đời sống,
nghệ sĩ cần mở rộng biên độ quan sát. Không phải chỉ quan sát cái đẹp, mà quan sát những chuyển động tinh vi của xã hội, những xung đột âm thầm, những mong
manh của thân phận. Khi nghệ sĩ nhìn thấy đời sống bằng
con mắt không phòng vệ, hội họa tự nhiên tìm lại được hơi thở
của nó. Sự chân
thành trong trải nghiệm cá nhân chính là cầu nối mạnh nhất giữa tác phẩm và
công chúng.
Về phương pháp, việc mở rộng "ngôn ngữ thị giác phổ quát" không đồng nghĩa với
việc đơn giản hóa. Ngôn ngữ phổ quát là thứ có khả năng chạm đến
những tầng cảm xúc sâu nhất của con người, vượt qua rào cản văn hóa. Đó có thể là cấu trúc hình ảnh giàu biểu tượng, là tiết chế màu sắc để nhấn mạnh
cảm xúc, là sự hòa
trộn giữa truyền thống và đương đại. Nghệ sĩ cần
tìm ra cách nói bằng hình ảnh sao cho mỗi
đường nét đều mang sức nặng của tư tưởng, nhưng vẫn giữ
được sự mở để người xem tự diễn giải.
Dĩ nhiên, không phải mọi nghệ sĩ đều bị xã hội ruồng rẫy. Nhiều người vẫn sống tốt nhờ thị
trường nghệ thuật mới, nhưng số đó không dễ dàng
nổi lên. Điều này càng chứng minh rằng
hội họa không thể chỉ dựa vào thị trường để tồn
tại. Điểm tựa mới của hội họa phải nằm ở khả năng nuôi dưỡng chiều sâu tinh thần, ở sự kiên định của nghệ
sĩ trước những biến động, và ở niềm tin rằng nghệ thuật vẫn còn khả năng soi sáng đời sống.
Khi hội họa trở lại với vai trò khai mở nhận thức, nó sẽ tự tìm được vị trí của mình trong xã hội. Và người nghệ sĩ, dù đứng trước bao
nhiêu áp lực, vẫn có thể tiếp tục sáng tạo với một điểm
tựa vững vàng trong chính nội tâm
mình.
Trong dòng chảy hỗn độn của
thời đại, hội họa đang đứng trước một ngã ba tư tưởng hoặc bị cuốn
vào quỹ đạo thị trường, hoặc tự thu mình trong những hoài niệm cũ kỹ. Nhưng nghệ thuật, với bản chất là một hình thái nhận thức, không thể chỉ sống nhờ ký ức hay thương
mại. Nó cần một điểm tựa mới, một nền tảng tư tưởng đủ
mạnh để người nghệ sĩ không đánh mất lý tưởng khi xã hội ngày càng vận hành theo logic kinh tế.
Điểm tựa ấy trước hết phải là sự khẳng định lại
vai trò của hội họa như một phương thức khám phá bản thể con người.
Khi đời sống bị phân mảnh bởi tốc độ, nghệ thuật trở thành nơi duy nhất còn giữ được sự chậm rãi, sự lắng nghe, sự
chiêm nghiệm. Người nghệ sĩ không nên bỏ cuộc, bởi họ
chính là những người duy trì chiều sâu tinh thần mà xã hội tiêu dùng không thể cung cấp. Hội họa, trong ý nghĩa cao
nhất, là một hành vi tư tưởng bằng hình ảnh; nó không chỉ mô tả thế giới mà còn soi chiếu những vùng tối của tâm thức.
Để hội họa tìm lại mối liên hệ với đời sống,
nghệ sĩ cần mở rộng biên độ cảm thụ. Không chỉ nhìn vào cái đẹp, mà nhìn vào những vết nứt của hiện thực: sự cô đơn của đô thị, sự bất an của
thời đại, sự mong manh của thân phận. Khi nghệ sĩ dám đối diện với những
tầng sâu ấy, tác phẩm tự nhiên trở thành một tấm gương
phản chiếu đời sống, và công
chúng sẽ tìm thấy trong đó chính họ. Hội họa không cần chạy theo
thị hiếu; nó chỉ cần trung thực với trải nghiệm nội tâm, và sự trung thực ấy
luôn có sức lan tỏa.
Phương pháp để mở rộng "ngôn ngữ thị giác phổ quát" không nằm ở sự đơn giản
hóa, mà ở khả năng chạm đến những cảm xúc nguyên sơ nhất của con người. Một bố cục giàu
biểu tượng, một gam màu tiết chế nhưng ám ảnh, một đường
nét mang tính thiền định, hay sự hòa quyện giữa truyền
thống và đương đại đều có thể tạo nên một ngôn ngữ chung vượt
qua biên giới văn hóa. Nghệ sĩ cần tìm cách nói bằng hình ảnh sao cho mỗi chi tiết đều mang sức nặng tư
tưởng, nhưng vẫn mở ra khoảng không để người xem tự diễn giải.
Dĩ nhiên, không phải mọi nghệ sĩ đều bị xã hội ruồng rẫy. Nhiều người vẫn sống tốt nhờ thị
trường nghệ thuật mới, nhưng số đó không dễ dàng
nổi lên. Điều này cho thấy thị trường
chỉ là một phần nhỏ của hệ sinh thái nghệ thuật. Hội họa
không thể đặt điểm tựa vào thương mại, mà phải đặt vào giá trị tinh thần mà nó mang lại cho con người.
Điểm tựa mới của hội họa, vì thế, chính là khả năng tái định nghĩa mối
quan hệ giữa nghệ thuật và đời sống. Khi hội họa trở thành một hình thức khai mở nhận
thức, nó sẽ tự tìm được vị trí của mình. Và người nghệ sĩ, dù đứng trước bao nhiêu áp lực, vẫn có thể tiếp tục sáng tạo với một niềm
tin bền bỉ rằng nghệ thuật không bao giờ mất đi ý nghĩa của nó trong hành trình nhân loại.
* Huỳnh Tâm.

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire